
Sign up to save your podcasts
Or


NT: Không hiểu ma nào đưa lối, quỷ nào dẫn đường, mà tôi đã mất biết bao thì giờ để dịch ca khúc này của ông Bill Withers, nhất là ngày nào chính cô bạn nhạc Minh Nguyệt cũng đã phóng bút viết những lời ca bay bướm cho bản tiếng Việt rồi.
“Nhập” thật là một chữ chính xác, vì trong phòng thâu, Bill Withers đã hát cả đoạn dài với vỏn vẹn hai chữ “I know” một cách… bị nhập. Sau khi ra khỏi cơn mê, anh đã định làm lại đoạn nhạc này, nhưng cả ban nhạc (toàn những nhạc sĩ lão thành) đã bảo anh hãy cứ giữ như vậy.
Từ đó, đoạn I know này đã trở thành tiêu chuẩn cho ai muốn “thử lửa” với ca khúc này.
Tôi có nghe phiên bản Ain’t No Sunshine của ca sĩ Sting, nhưng ông đã lẳng lặng bỏ quên phần này khiến người nghe như tôi thấy thật… hụt hẫng.
Nhưng rồi đến phiên tôi, tôi phải công nhận là để được “nhập” không phải là dễ. Vì thế tôi đã theo ý định đầu tiên của Bill Withers là… viết lại lời, và sau đó hát theo một tiết tấu khác.
Nhưng bạn chẳng chịu như vậy. Lời thì được. Tiết tấu thì không.
Thế nên, nghề chơi nào cũng lắm công phu, cụ Nguyễn Du đã bảo như thế. Mà thật vậy.
LV: Theo tôi thì bài này sống mãi với thời gian vì cái đoạn quái quỉ chỉ có 2 chữ này. Vì thế nên tôi mới không đồng ý với bạn khi bạn thay đổi tiết tấu của đoạn này. Tôi cũng tự thừa nhận mình có khuynh hướng nazi độc tài khi nói đến chuyện mix nhạc ở KJ. Dạo này ai cũng có thể bị gọi là nazi nên tôi cho đây cũng là chuyện thông thường. Xin lỗi nhé bạn già nhưng mình phải giữ đoạn này theo kiểu cũ mới được.
Có thể xem đây là một hình thức hát scat mà thỉnh thoảng hay thấy trong nhạc jazz. Người hát phải giữ được cho làn hơi và nốt nhạc của mình nhịp nhàng với nhịp trống đồng thời phải đưa vào những nhịp chõi, chỗ nghỉ sao cho hợp ăn khớp, hoà đồng. Khó vô cùng! Nhất là khi chỉ hát có 2 chữ. Lẩm bẩm 2 chữ đó một lúc có thể làm cho người hát bối rối không biết mình đang ở khúc nào. Ít nhất đó là cái khó mà tôi gặp phải khi hát nhẩm theo một minh.
Khi bạn dịch bài thì bạn lại lồng cả một “câu chuyện” vào cái đoạn 2 chữ này thành ra có chút dễ giữ nhịp hơn. Tuy nhiên cái vấn đề về vần điệu tiếng Việt hát sao cho xuôi chảy lại là việc khác nữa. Bài khó cho người hát. Không biết có khó cho người nghe không?
Tắt Nắng
Ain’t No Sunshine
By NT: Không hiểu ma nào đưa lối, quỷ nào dẫn đường, mà tôi đã mất biết bao thì giờ để dịch ca khúc này của ông Bill Withers, nhất là ngày nào chính cô bạn nhạc Minh Nguyệt cũng đã phóng bút viết những lời ca bay bướm cho bản tiếng Việt rồi.
“Nhập” thật là một chữ chính xác, vì trong phòng thâu, Bill Withers đã hát cả đoạn dài với vỏn vẹn hai chữ “I know” một cách… bị nhập. Sau khi ra khỏi cơn mê, anh đã định làm lại đoạn nhạc này, nhưng cả ban nhạc (toàn những nhạc sĩ lão thành) đã bảo anh hãy cứ giữ như vậy.
Từ đó, đoạn I know này đã trở thành tiêu chuẩn cho ai muốn “thử lửa” với ca khúc này.
Tôi có nghe phiên bản Ain’t No Sunshine của ca sĩ Sting, nhưng ông đã lẳng lặng bỏ quên phần này khiến người nghe như tôi thấy thật… hụt hẫng.
Nhưng rồi đến phiên tôi, tôi phải công nhận là để được “nhập” không phải là dễ. Vì thế tôi đã theo ý định đầu tiên của Bill Withers là… viết lại lời, và sau đó hát theo một tiết tấu khác.
Nhưng bạn chẳng chịu như vậy. Lời thì được. Tiết tấu thì không.
Thế nên, nghề chơi nào cũng lắm công phu, cụ Nguyễn Du đã bảo như thế. Mà thật vậy.
LV: Theo tôi thì bài này sống mãi với thời gian vì cái đoạn quái quỉ chỉ có 2 chữ này. Vì thế nên tôi mới không đồng ý với bạn khi bạn thay đổi tiết tấu của đoạn này. Tôi cũng tự thừa nhận mình có khuynh hướng nazi độc tài khi nói đến chuyện mix nhạc ở KJ. Dạo này ai cũng có thể bị gọi là nazi nên tôi cho đây cũng là chuyện thông thường. Xin lỗi nhé bạn già nhưng mình phải giữ đoạn này theo kiểu cũ mới được.
Có thể xem đây là một hình thức hát scat mà thỉnh thoảng hay thấy trong nhạc jazz. Người hát phải giữ được cho làn hơi và nốt nhạc của mình nhịp nhàng với nhịp trống đồng thời phải đưa vào những nhịp chõi, chỗ nghỉ sao cho hợp ăn khớp, hoà đồng. Khó vô cùng! Nhất là khi chỉ hát có 2 chữ. Lẩm bẩm 2 chữ đó một lúc có thể làm cho người hát bối rối không biết mình đang ở khúc nào. Ít nhất đó là cái khó mà tôi gặp phải khi hát nhẩm theo một minh.
Khi bạn dịch bài thì bạn lại lồng cả một “câu chuyện” vào cái đoạn 2 chữ này thành ra có chút dễ giữ nhịp hơn. Tuy nhiên cái vấn đề về vần điệu tiếng Việt hát sao cho xuôi chảy lại là việc khác nữa. Bài khó cho người hát. Không biết có khó cho người nghe không?
Tắt Nắng
Ain’t No Sunshine