BẢY YẾU TỐ GIÁC NGỘ (Thất Bồ Đề Phần) || Đại Đức THÍCH TRÍ HUỆ
Thuyết giảng tại Khóa tu Thiền Tập Phật Giáo Vipassana Chùa Pháp Tạng - Lần Thứ VIII (Phần 1/2)
Là bảy nhánh hay là bảy phương tiện nhiệm mầu giúp chúng sinh đi đến chỗ giải thoát giác ngộ.
Ngày xưa lúc Đức Phật còn tại thế, Ngài đang tịnh tọa tại vườn Trúc Lâm, thành Vương Xá nhờ dùng thiên nhãn thông mà biết tôn giả Đại Ca Diếp lúc ấy đang lâm bệnh tại động Pipphali. Ngài liền đi đến chỗ tôn giả đang tĩnh dưỡng. Sau khi an tọa, Ngài dạy rằng:
- Này Đại Ca Diếp! Sức khỏe ông như thế nào? Cơn đau có trầm trọng lắm không? Bệnh tình của ông đang phát tác hay đã thuyên giảm? Biến chứng thuận lợi hay bất lợi?
- Bạch Đức Thế Tôn! Cơn đau rất trầm trọng, biến chứng càng ngày càng nguy hiểm, không thuận lợi.
- Này Đại Ca Diếp! Điều mà Như Lai đã giác ngộ, đã tu chứng và đã phát triển tròn đủ là Thất Giác Chi. Đó là con đường dẫn đến thượng trí, viên minh và Niết Bàn. Thật vậy, nầy Đại Ca Diếp! đó là bảy nhân sinh trí tuệ mà Như Lai đã giác ngộ, tu chứng, phát triển tròn đủ, con đường dẫn đến thượng trí viên minh Niết Bàn.
Thất Giác Chi - 7 chi phần của sự giác ngộ có ý nghĩa như thế nào trong đời sống tu tập, kính mời Đại chúng cùng đón xem và nghe Pháp nhiều an lạc. Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật.
PT08.2 - TUỆ TRI VỀ TỰ THÂN - TRÁCH NHIỆM CỦA NGƯỜI CON PHẬT VỚI MÔI SINH || Đại Đức THÍCH TRÍ HUỆ
Thuyết giảng tại Khóa tu Thiền Tập Phật Giáo Vipassana Chùa Pháp Tạng - Lần Thứ VIII (Phần 2/2)
Thực tập Thiền tuệ tri về tự thân để chúng ta thấy rõ được mối quan hệ gắn kết giữa chúng ta với môi sinh. Đó là thể thống nhất, là những người đệ tử Phật, chúng ta càng phải có trách nhiệm bảo vệ môi trường, giữ gìn hệ sinh thái. Không có ý thức bảo vệ môi trường sống thì đồng nghĩa với việc chính chúng ta đang tàn phá sự sống của mình.
Ngày nay toàn thể nhân loại, đặc biệt là đối với những nước đang phát triển phải đối diện với vấn đề khủng hoảng về môi trường, mà tác nhân gây nên những vấn đề về khủng hoảng môi trường ấy không ai khác chính là con người. Bởi lòng vị kỷ, với những nhu cầu, ham muốn quá độ của mình mà con người đã lạm dụng, khai thác triệt để các nguồn khoáng sản, tài nguyên thiên nhiên v.v… gây nên sự mất cân bằng hệ sinh thái, biến đổi khí hậu, nước biển dâng v.v... làm thay đổi cuộc sống của chính con người. Do đó, việc giải quyết vấn đề môi trường cũng phải bắt đầu từ chính con người.
Con người là trung tâm của vũ trụ, phải sống hài hòa với thiên nhiên. Cho nên vấn đề bảo vệ môi trường đã được đức Phật và tăng đoàn thực hiện từ hơn hai ngàn năm trăm trước. Bằng trí tuệ siêu phàm của bậc toàn giác, đức Phật đã nhận thức được và chỉ rõ nguyên lý vận hành của vũ trụ vạn vật qua cái nhìn của Duyên khởi: “Cái này có thì cái kia có, cái này không thì cái kia không, cái này sinh thì cái kia sinh, cái này diệt thì cái kia diệt”. Đây là chân lý về sự tồn vong của vũ trụ vạn vật. Con người và muôn loài trong thế giới này tồn tại hay diệt vong đều có quan hệ hữu cơ, gắn bó mật thiết với nhau, tất cả đều trong mối tương quan trùng trùng duyên khởi. Không chỉ nhận thức rõ ràng về mối tương quan giữa con người và thế giới như vậy, mà đức Phật cùng chúng đệ tử luôn luôn thực hiện việc bảo vệ môi trường trong quá trình tu tập, hành đạo trên cả hai phương diện môi trường tự nhiên và môi trường xã hội.
- Trên phương diện môi trường tự nhiên: Hình ảnh đức Phật từ khi đản sinh, đến khi xuất gia, thành đạo, chuyển Pháp luân và nhập Niết bàn đều gắn liền với gốc cây. Đối với chúng đệ tử cũng vậy, ban ngày tu tập dưới gốc cây, đêm đến lấy gốc cây làm nơi ngủ nghỉ v.v... Đó là một thông điệp rõ ràng, sống động mà đức Phật muốn chuyển tải đến mọi người: Hãy sống hòa hợp với thiên nhiên.
Trong xã hội hiện đại ngày nay, trình độ khoa học kỹ thuật của con người đã đạt đến trình độ cao, khiến con người cho rằng mình đã chế ngự được tự nhiên, bắt tự nhiên phải phục tùng và cũng làm nhiều việc trái với tự nhiên một cách thái quá.