
Sign up to save your podcasts
Or
Tiêu đề: [幸福的 “打扰”]
"Sự làm phiền” hạnh phúc!
Em gái tôi gọi điện cho tôi phàn nàn, nói rằng mẹ tôi gọi điện cho cô ấy suốt ngày, điều này ảnh hưởng đến công việc và cuộc sống của cô ấy. Thực ra mẹ cũng chẳng có việc gì quan trọng, chỉ hỏi mẹ ăn cơm chưa, ngủ thế nào. Sợ tôi không tin, cô ấy cho tôi xem ảnh chụp màn hình nhật ký cuộc gọi, khi tôi xem thì trên màn hình toàn là lịch sử cuộc gọi của mẹ tôi, cô ấy gọi hai ba cuộc một ngày, nhiều nhất là sáu cuộc một cuộc. ngày.
Cô ấy nói với tôi: "Chị biết không? Đôi khi em đang bận, mẹ gọi tới. Em chỉ có thể gác lại mọi chuyện và trả lời câu hỏi của mẹ trước. Mẹ em rất nhạy cảm nên nếu em hơi mất kiên nhẫn mẹ sẽ không vui.” Mẹ lại nổi tiếng dài dòng, có thể thấy em tôi rất phiền lòng vì sự “làm phiền” của mẹ.
Nhớ lại trong lịch sử cuộc gọi của mình, tôi luôn gọi cho mẹ, và mẹ tôi chỉ gọi cho tôi trừ khi có việc quan trọng cần bàn bạc với tôi. Tôi lập tức tìm ra lý do để an ủi em gái: “Em à, đúng là có phúc mà không biết hưởng, có mẹ gọi điện quan tâm còn không tốt sao. Mẹ có gọi cho chị đâu . Mẹ thiên vị như vậy, chị phải đi tìm mẹ nói chuyện mới được" Tôi cố tình giả vờ giận. Cô em gái lập tức nhẹ nhõm: "Ôi, mẹ mìnhhay cằn nhằn như vậy em cũng hết cách”. Hay là, chị thử sinh đứa thứ hai đi, xem mẹ có gọi cháy máy chị không!" Sau một tràng cười “hahaha”, tôi biết em tôi đã hiểu nỗi lo lắng của mẹ . Vì đang mang thai em bé nên phải hết sức chú ý đến mọi mặt trong chế độ ăn uống. Mẹ "làm phiền" nó như thế này là biểu hiện tình yêu dành cho con bé.
Khi tôi nghĩ về lúc tôi mang thai, mẹ tôi đã chăm sóc tôi từng li từng tí. Khi tôi ở nhà mẹ đẻ dưỡng thai, mẹ tôi đã thực hiện chính sách “ăn ít nhưng nhiều bữa”, suốt ngày hầm canh cho tôi ăn để bổ sung dinh dưỡng, biến tôi từ một người cao gầy 48 cân thành một người mập mạp 77kg. Mẹ tôi tự tay may nhiều quần áo cho bé, khi đến bệnh viện sinh nở, bà theo chúng tôi đến tận bệnh viện bất kể bà bị say xe nặng.
Khi em bé ra khỏi phòng sinh, chồng tôi nói với mẹ đang chờ ở cửa: "Mọi việc rất thuận lợi, chúng ta đi thôi." Mẹ trả lời như thế này: “ Bảo bối của con ra rồi, bảo bối của mẹ vẫn đang ở bên trong. Mẹ cứ đứng đây đợi thôi.” Cho tới khi nhìn thâý y tá đi ra từ phòng sản, trái tim thấp thỏm của mẹ tôi mới thở phào nhẹo nhõm.
Sau đó, cô em gái không bao giờ trách mẹ vì đã "làm phiền" mình mà còn kiên nhẫn trả lời những câu hỏi của mẹ và khuyên mẹ đừng lo lắng. Cô em gái cũng dần hiểu ra, được mẹ “làm phiền” cũng là một loại hạnh phúc, hạnh phúc vì được cưng chiều. Và những ngày tháng hạnh phúc như vậy chỉ có thể ngày càng ít đi.
Tiêu đề: [幸福的 “打扰”]
"Sự làm phiền” hạnh phúc!
Em gái tôi gọi điện cho tôi phàn nàn, nói rằng mẹ tôi gọi điện cho cô ấy suốt ngày, điều này ảnh hưởng đến công việc và cuộc sống của cô ấy. Thực ra mẹ cũng chẳng có việc gì quan trọng, chỉ hỏi mẹ ăn cơm chưa, ngủ thế nào. Sợ tôi không tin, cô ấy cho tôi xem ảnh chụp màn hình nhật ký cuộc gọi, khi tôi xem thì trên màn hình toàn là lịch sử cuộc gọi của mẹ tôi, cô ấy gọi hai ba cuộc một ngày, nhiều nhất là sáu cuộc một cuộc. ngày.
Cô ấy nói với tôi: "Chị biết không? Đôi khi em đang bận, mẹ gọi tới. Em chỉ có thể gác lại mọi chuyện và trả lời câu hỏi của mẹ trước. Mẹ em rất nhạy cảm nên nếu em hơi mất kiên nhẫn mẹ sẽ không vui.” Mẹ lại nổi tiếng dài dòng, có thể thấy em tôi rất phiền lòng vì sự “làm phiền” của mẹ.
Nhớ lại trong lịch sử cuộc gọi của mình, tôi luôn gọi cho mẹ, và mẹ tôi chỉ gọi cho tôi trừ khi có việc quan trọng cần bàn bạc với tôi. Tôi lập tức tìm ra lý do để an ủi em gái: “Em à, đúng là có phúc mà không biết hưởng, có mẹ gọi điện quan tâm còn không tốt sao. Mẹ có gọi cho chị đâu . Mẹ thiên vị như vậy, chị phải đi tìm mẹ nói chuyện mới được" Tôi cố tình giả vờ giận. Cô em gái lập tức nhẹ nhõm: "Ôi, mẹ mìnhhay cằn nhằn như vậy em cũng hết cách”. Hay là, chị thử sinh đứa thứ hai đi, xem mẹ có gọi cháy máy chị không!" Sau một tràng cười “hahaha”, tôi biết em tôi đã hiểu nỗi lo lắng của mẹ . Vì đang mang thai em bé nên phải hết sức chú ý đến mọi mặt trong chế độ ăn uống. Mẹ "làm phiền" nó như thế này là biểu hiện tình yêu dành cho con bé.
Khi tôi nghĩ về lúc tôi mang thai, mẹ tôi đã chăm sóc tôi từng li từng tí. Khi tôi ở nhà mẹ đẻ dưỡng thai, mẹ tôi đã thực hiện chính sách “ăn ít nhưng nhiều bữa”, suốt ngày hầm canh cho tôi ăn để bổ sung dinh dưỡng, biến tôi từ một người cao gầy 48 cân thành một người mập mạp 77kg. Mẹ tôi tự tay may nhiều quần áo cho bé, khi đến bệnh viện sinh nở, bà theo chúng tôi đến tận bệnh viện bất kể bà bị say xe nặng.
Khi em bé ra khỏi phòng sinh, chồng tôi nói với mẹ đang chờ ở cửa: "Mọi việc rất thuận lợi, chúng ta đi thôi." Mẹ trả lời như thế này: “ Bảo bối của con ra rồi, bảo bối của mẹ vẫn đang ở bên trong. Mẹ cứ đứng đây đợi thôi.” Cho tới khi nhìn thâý y tá đi ra từ phòng sản, trái tim thấp thỏm của mẹ tôi mới thở phào nhẹo nhõm.
Sau đó, cô em gái không bao giờ trách mẹ vì đã "làm phiền" mình mà còn kiên nhẫn trả lời những câu hỏi của mẹ và khuyên mẹ đừng lo lắng. Cô em gái cũng dần hiểu ra, được mẹ “làm phiền” cũng là một loại hạnh phúc, hạnh phúc vì được cưng chiều. Và những ngày tháng hạnh phúc như vậy chỉ có thể ngày càng ít đi.