
Sign up to save your podcasts
Or


NT: Tháng 12 thường làm cho tôi bị trầm cảm. Có lẽ tôi đã bị quen với 12 tháng trong năm như biểu tượng của đời người. Vì vậy cái tháng mùa đông chỉ thấy toàn u ám phiền muộn, nhất là một khi đã đến cái tuổi mà người thời thượng gọi là U60, U70, U80, v.v…
Rồi hôm nọ, đứng giữa đường phố New York rộn ràng với bao đèn hoa giăng ngang dọc, bao trưng bày những cửa hàng rực rỡ gọi mời khách mua, tự nhiên tôi thấy mình thật lạc quẻ. Đã tự bao giờ tôi lọt ra ngoài lề của cuộc sống?
Cũng có thể từ khi mạng xã hội tạo nên một thế giới nơi giá trị được đo lường bằng bao nhiêu “thích”, nơi “trang nhà” phô trương những tươi vui hạnh phúc, nơi nhân ảnh môi cười lộng lẫy mà thanh xuân thì dường như bất diệt. Làm tôi thầm xét lại đời mình: Có gì vui?
Cũng có thể từ khi thông minh nhân tạo ra đời, chỉ trong vài năm, nó đã vượt trội với mức độ hiểu biết quá cao quá siêu quá rộng quá sâu, làm tôi thấy cả cuộc đời mình chỉ là một sự cù nhầy chậm tiến.
Đã vậy, càng ngày tôi lại càng… vọng cổ. Ở một xứ tân tiến mà cứ lẩn thẩn ngâm nga Bao thương mến với bao nhiêu bối rối / Trôi về đây tàn phá cõi tâm linh / Trắng đêm thâu, trắng cả khối chân tình / Từng xác lá thu về vàng lối cỏ… *
Trong ngày đông lạnh, lúc thiên hạ nô nức Giáng Sinh, tôi chỉ thấy thấm thía mấy câu since we’ve no place to go / Let it snow! Let it snow / Let it snow.
* Tạ Tỵ, Những Con Đường Hà Nội
Tuyết Hãy Rơi
Let It Snow! Let It Snow! Let It Snow!
By NT: Tháng 12 thường làm cho tôi bị trầm cảm. Có lẽ tôi đã bị quen với 12 tháng trong năm như biểu tượng của đời người. Vì vậy cái tháng mùa đông chỉ thấy toàn u ám phiền muộn, nhất là một khi đã đến cái tuổi mà người thời thượng gọi là U60, U70, U80, v.v…
Rồi hôm nọ, đứng giữa đường phố New York rộn ràng với bao đèn hoa giăng ngang dọc, bao trưng bày những cửa hàng rực rỡ gọi mời khách mua, tự nhiên tôi thấy mình thật lạc quẻ. Đã tự bao giờ tôi lọt ra ngoài lề của cuộc sống?
Cũng có thể từ khi mạng xã hội tạo nên một thế giới nơi giá trị được đo lường bằng bao nhiêu “thích”, nơi “trang nhà” phô trương những tươi vui hạnh phúc, nơi nhân ảnh môi cười lộng lẫy mà thanh xuân thì dường như bất diệt. Làm tôi thầm xét lại đời mình: Có gì vui?
Cũng có thể từ khi thông minh nhân tạo ra đời, chỉ trong vài năm, nó đã vượt trội với mức độ hiểu biết quá cao quá siêu quá rộng quá sâu, làm tôi thấy cả cuộc đời mình chỉ là một sự cù nhầy chậm tiến.
Đã vậy, càng ngày tôi lại càng… vọng cổ. Ở một xứ tân tiến mà cứ lẩn thẩn ngâm nga Bao thương mến với bao nhiêu bối rối / Trôi về đây tàn phá cõi tâm linh / Trắng đêm thâu, trắng cả khối chân tình / Từng xác lá thu về vàng lối cỏ… *
Trong ngày đông lạnh, lúc thiên hạ nô nức Giáng Sinh, tôi chỉ thấy thấm thía mấy câu since we’ve no place to go / Let it snow! Let it snow / Let it snow.
* Tạ Tỵ, Những Con Đường Hà Nội
Tuyết Hãy Rơi
Let It Snow! Let It Snow! Let It Snow!