
Sign up to save your podcasts
Or


NT: Dạo này, buồn buồn tôi hay đốt nhang rồi ngồi nhìn làn khói trắng mỏng manh từ tốn bay lên, nhìn ánh lửa đỏ gặm nhấm lớp bột trầm màu vàng nâu, nhìn cây nhang dần dần tàn lụi. Mùi trầm man mác nhẹ nhàng nhưng tâm tư thì lại thật dạt dào bao nỗi muộn phiền vô cớ.
Bỏ hút thuốc lâu rồi. Nghĩ lại ngày xưa cũng hay nhìn khói thuốc bay nhưng hình như trong lòng chẳng chút gì trắc trở. Chất nicotine có làm lâng lâng nhưng không náo như men rượu. Dư sức nhẩn nha vài câu thơ cho lòng vay chút bồi hồi…
ta đi, xưa gió đưa vài dặm
ta đi, xưa mưa ướt vừa căm
quê nhà ngoảnh lại mờ trong gió
hình như không đủ buồn trong lòng
ta đi, có những ngày trú quán
lòng mốc tình khô như lá bay
ngồi quán suốt ngày trông thiên hạ
ta có sầu không ta cũng chẳng hay *
Vậy mà bây giờ, chỉ cần một làn khói nhỏ thì hồn lại chùng sâu. Trong một quán nhỏ đâu đó bên trời Tây, có một chàng trung niên cất tiếng hát Hier encore, j’avais vingt ans. Je caressais le temps, et jouais de la vie comme on joue de l’amour, et je vivais la nuit sans compter sur mes jours, qui fuyaient dans le temps... Giọng ấm áp ẩn chút khản đục, như vừa đủ để nhắc đến những thăng trầm trong cuộc sống. Tự nhiên mà lòng lại rưng rưng.
*Vũ Hữu Định, Chẳng Hay
Vừa Ngày Hôm Qua
Yesterday When I Was Young
By NT: Dạo này, buồn buồn tôi hay đốt nhang rồi ngồi nhìn làn khói trắng mỏng manh từ tốn bay lên, nhìn ánh lửa đỏ gặm nhấm lớp bột trầm màu vàng nâu, nhìn cây nhang dần dần tàn lụi. Mùi trầm man mác nhẹ nhàng nhưng tâm tư thì lại thật dạt dào bao nỗi muộn phiền vô cớ.
Bỏ hút thuốc lâu rồi. Nghĩ lại ngày xưa cũng hay nhìn khói thuốc bay nhưng hình như trong lòng chẳng chút gì trắc trở. Chất nicotine có làm lâng lâng nhưng không náo như men rượu. Dư sức nhẩn nha vài câu thơ cho lòng vay chút bồi hồi…
ta đi, xưa gió đưa vài dặm
ta đi, xưa mưa ướt vừa căm
quê nhà ngoảnh lại mờ trong gió
hình như không đủ buồn trong lòng
ta đi, có những ngày trú quán
lòng mốc tình khô như lá bay
ngồi quán suốt ngày trông thiên hạ
ta có sầu không ta cũng chẳng hay *
Vậy mà bây giờ, chỉ cần một làn khói nhỏ thì hồn lại chùng sâu. Trong một quán nhỏ đâu đó bên trời Tây, có một chàng trung niên cất tiếng hát Hier encore, j’avais vingt ans. Je caressais le temps, et jouais de la vie comme on joue de l’amour, et je vivais la nuit sans compter sur mes jours, qui fuyaient dans le temps... Giọng ấm áp ẩn chút khản đục, như vừa đủ để nhắc đến những thăng trầm trong cuộc sống. Tự nhiên mà lòng lại rưng rưng.
*Vũ Hữu Định, Chẳng Hay
Vừa Ngày Hôm Qua
Yesterday When I Was Young