Cha mẹ qua đời, thanh mai trúc mã hủy hôn, họ hàng thì muốn chiếm sạch gia sản. Vì đứa em gái mới năm tuổi, Phàn Trường Ngọc quyết định tuyển chàng rể vào ở rể.
Cô đánh chủ ý lên người đàn ông mà mình cứu về — toàn thân thương tích, hai bàn tay trắng, ngoài gương mặt coi được thì chẳng còn gì.
Hai người nhanh chóng đạt thành thỏa thuận: cô thu nhận hắn về chữa thương, còn hắn thì tạm thời vào ở rể để giúp cô giữ lại cơ nghiệp.
Đến khi mọi chuyện đã yên, Phàn Trường Ngọc thực hiện lời hứa, chuẩn bị viết hưu thư. Nào ngờ triều đình bất ngờ mở đợt tuyển binh, người đàn ông ấy bị bắt đi với danh nghĩa tráng đinh, rồi từ đó hoàn toàn bặt vô âm tín.
Lần gặp lại, hắn toàn thân đầy máu nằm trong doanh trướng thương binh. Gương mặt dính máu nhưng đường nét vẫn tuấn mỹ như thuở đầu, còn bộ giáp của tiểu quân sĩ trên người thì bị chém rách te tua.
Nhìn hắn sống khổ sở như vậy trong quân doanh, mắt Phàn Trường Ngọc đỏ hoe:
“Đừng theo quân nữa… về đi, ta mổ heo nuôi chàng.”
Người đàn ông hé mắt, ho khan rồi bật ra một ngụm máu:
“Nàng muốn viết hưu thư với ta…”
Phàn Trường Ngọc nước mắt lã chã:
“Không hưu, không hưu nữa!”