Không mũ, không lễ phục tốt nghiệp, không trao bằng trên sân khấu, một lễ tốt nghiệp đơn giản tới bất ngờ. Điểm nhấn của buổi lễ là những lời truyền cảm hứng của các giáo sư và một khoảnh khắc không cầu kì nhưng để lại trong mình nhiều cảm xúc.
“Các bạn hãy dùng những năng lực này và tạo ra sự khác biệt, tạo ra những thay đổi và ảnh hưởng tới nhiều người.” - đó là lời nhắc trong buổi lễ mà mình sẽ luôn nhớ, của Giáo sư Reine Meylaerts - Phó Hiệu trưởng Nhóm Khoa học Xã hội và Nhân văn. Với tất cả những may mắn, những lợi thế hay năng lực mà mình đang có, chúng sẽ không dừng lại ở việc phục vụ cho sự phát triển và thịnh vượng của bản thân, chúng phải được tận dụng để tạo ra tác động tích cực tới những người khác, tới cộng đồng và xã hội.
Phần “trao bằng” trong tưởng tượng của mình đã giống như tất cả những gì mình từng thấy: từng sinh viên với chiếc áo choàng tốt nghiệp sẽ được gọi tên, bước lên sân khấu và được trao tận tay tấm bằng, nhưng thực tế mình trải qua chỉ là phần đọc tên những cá nhân tốt nghiệp Thạc sĩ trong năm nay và tấm bằng sẽ được gửi về qua bưu điện. Rồi một khoảnh khắc bất ngờ tới khi Giáo sư Jeroen Belien - Trưởng khoa Kinh tế phân viện Brussels mời các bạn đã tốt nghiệp đứng dậy, và lúc này, tất cả mọi người trong khán phòng nổ một tràng pháo tay dài. Mình cảm nhận được lời chúc mừng chân thành của mọi người khi chúng mình đã đạt được một cột mốc quan trọng, nhưng đồng thời là sự kỳ vọng vào những con người đang đứng lên được nhận tràng pháo tay đó, kỳ vọng vào những điều tuyệt vời trong tương lai mà họ có thể tạo ra, chung sức tạo ra. Đó là một cảm xúc đặc biệt.
Một lễ tốt nghiệp không cầu kì, không dài dòng, nhưng những lời truyền cảm hứng của các giáo sư lại có sức nặng lớn để mình luôn nhớ tới. Không rõ có phải chủ ý hay truyền thống trường KU Leuven nhưng mình cảm nhận được nhiều điều từ một buổi lễ tối giản như thế này. Hành trình của mỗi cá nhân đều thật ý nghĩa khi mỗi cá nhân cảm nhận được nó một cách trọn vẹn, tập trung vào hành trình, không phải đích đến; quan sát và “chiêm ngưỡng” sự thay đổi, sự phát triển của chính mình qua từng ngày, từng tháng, từng năm; vui vẻ với thời gian chúng ta đi qua cùng những người bạn và tự hào với chính nỗ lực của bản thân mình. Đó là điều quan trọng nhất. Sự công nhận, hãy lấy nó từ bên trong chính mình; sự công nhận từ bên ngoài, có thì tốt, không thì cũng là điều sau cuối, hoặc đôi khi, không cần thiết.
Một lời đầy khích lệ và có phần hài hước của Giáo sư Jeroen Belien mà mình nhớ, đại ý là: “Các bạn đã đứng tại đây rồi, các bạn cũng không phải dạng vừa đâu, hãy tin vào bản thân mình!”. Tự tin thực sự là một điều quan trọng, rất quan trọng. Tuy thế, đó cũng là điều mà khi càng có nhiều trải nghiệm, mình càng thấy khó thực hiện, khi mà có quá nhiều, quá nhiều con người xuất chúng, vượt trội và tài năng mà mình có thể thấy. Nhưng rồi việc của mình là học hỏi những điều mới, điều hay từ họ; tập trung vào chính mình, hiểu bản thân mình; khai phá tiềm năng mà mình có và góp phần vào những thay đổi tích cực cho nhiều người hơn.
Một chặng đường đẹp, đáng nhớ và nhiều cảm xúc. Và mình sẽ vẫn luôn như thế này, sẵn sàng và háo hức với hành trình mới!