Nhâm nhi tách cà phê nóng trong cái tiết trời lạnh giá, ngồi ngẩn ngơ nghĩ về chuyện của cả một năm, tôi chỉ biết buông tiếng thở dài. Tôi của một năm đó vẫn chênh vênh, vô định, lạc lõng giữa lòng Thủ đô tấp nập. Phải chăng khi đủ lớn, con người ta càng hiểu ra nhiều thứ, càng giữ dần khoảng cách giữa các mối quan hệ, để rồi bỗng thèm nhớ những kỉ niệm khi xưa. Càng lớn, ta càng mong muốn mình được bé trở lại…