Thời gian giãn cách giúp tôi có thêm thời gian suy nghĩ về nhiều thứ. Tôi nhớ những bữa cơm gia đình, nhớ không khí ấm cúng quây quần bên nhau. Nửa năm rồi trôi qua, vậy mà tôi mới về thăm nhà một lần, cuốn theo vòng xoay của công việc, rồi dịch bệnh ập tới, nhưng...đó cũng chỉ là lý do để tôi che đậy đi sự thờ ơ, vô tâm của mình...
Hà Nội ơi, mau khỏe lại nhé. Để mọi người có thể sát lại gần nhau, để những người con như tôi có thể về thăm gia đình nhiều thêm nữa !