7 báu vật của người tu tập có đạo hạnh
Tín - Văn - Tàm - Quý - Niệm - Định - Tuệ
Là người tu tập theo giáo pháp của nhà Phật thì cần phải sở hữu những báu vật này.
Báu vật đầu tiên: Tín - niềm tin, sự tín nhiệm, uy tín, có tin thì mới làm, mà có làm mới có thành tựu, kết quả. Không tin thì thường sẽ không làm đến nơi đến chốn hoặc sẽ không làm, không có thành tựu. Vậy thì mọi cái bắt đầu từ niềm tin. Nhưng niềm tin ở đây được nhấn mạnh là niềm tin chánh tín, là sự tin tưởng có hiểu biết, niềm tin có cơ sở, ngay thẳng và có sự trải nghiệm qua. Theo mọi người nghĩ thì Đức Phật là bậc Giác Ngộ, Ngài đã tìm ra con đường giúp chúng sanh thoát khỏi khổ đau và Ngài vạch đường chỉ lối cho chúng ta đi theo, thì niềm tin vào con đường mà Ngài đã chứng ngộ, có đáng được gọi là niềm tin chánh tín không? Mọi thành tựu có được đều bắt đầu từ Tín, có niềm tin mới có động lực để hành động để có kết quả. Và đó là báu vật quan trọng đầu tiên mà người tu tập cần có.
Báu vật thứ 2 "Văn" - Văn là gì? Chúng ta vẫn thường hay nghe đâu đó "Văn Tư Tu" - Văn ở đây nghĩa là sự tinh tấn, sự học hỏi, kiến thức, những cái chúng ta được lĩnh hội từ đời sống. Ví dụ như trong gia đình thì chúng ta được học hỏi từ cha mẹ, anh chị em, họ hàng,,,, ở trường lớp thì được học hỏi từ thầy cô, bạn bè, ngoài xã hội thì được lĩnh hội thêm từ đồng nghiệp, sếp, cấp trên, khách hàng, người xung quanh. Đó là một phần cơ bản Văn, nếu có Văn mà thiếu Tư thì cũng chưa đạt được Văn theo đúng nghĩa của nó.
Văn Tư Tu, từ Văn dẫn đến Tư, Tư ở đây là tư duy, quan sát, nhìn nhận vấn đề, phân tích đúng sai, hợp lý để có được niềm tin đúng đắn. Vậy thì có Văn thì sẽ giúp cho con người chúng ta thêm hiểu biết và có Tín sâu dày để đạt được kết quả như ý.
Và có Văn (là sự hiểu biết) dẫn đến Tư ( là tư duy, phân biệt đúng sai) và sẽ phải cần đến Tu, Tu ở đây là thực hành, là tu sửa, tu bồi. Học hỏi những kiến thức bên ngoài, sau đó chọn lọc những điều hay, phù hợp với chính mình và thực hành, tu sửa bản thân để có được cuộc sống cân bằng, bình an và hạnh phúc.
Trong xã hội, tại sao có rất nhiều người có trình độ, bằng cấp cao, thành công trong sự nghiệp nhưng vẫn cảm thấy khổ, không hạnh phúc, do bởi vì sao?
Vì do họ thiếu sự quan sát và thiếu sự tu tập. Mà sự tu tập ở đây đòi hỏi chính bản thân người đó phải biết lắng nghe, kiên nhẫn và kiên trì với con đường tu tập, con đường chuyển hóa để khai mở trí tuệ và tình yêu thương.
Trí tuệ hoàn toàn khác với trí thức, trí thức có được thông qua sách vở, kiến thức, lĩnh hội bên ngoài mà có, còn trí tuệ có được là bao gồm cả kiến thức đúng đắn cộng với sự tu tập. Khi trí tuệ được khai mở, khi đó tình yêu thương vô điều kiện xuất hiện. Tình yêu vô điều kiện là tình yêu thương có trí tuệ, yêu mà không cần phải đòi hỏi ở đối phương phải làm cho ta điều gì thì ta mới yêu. Yêu người khác ngay chính khi họ ngược đãi, xấu xa, tội lỗi với mình. Bởi vì "bản chất của tình yêu đích thực đó là tự thân, tự một mình nó, khi con người ta không đủ vững vàng, yếu đuối mới đi tìm đối tượng, hoàn cảnh bên ngoài để lấp vào chỗ trống đó" Vậy thì khi ta không hiểu được điều cơ bản này trong tình yêu thì chúng ta vừa tự làm khổ mình và vừa làm khổ luôn cho cả người khác. Giống như chúng ta có gì thứ thì chúng ta cho thứ đó đến người khác. Chúng ta có tiền sẽ cho tiền, có an lạc cho đi sự bình an, chúng ta là những người nóng giận, yếu đuối, ích kỷ, thích chiếm hữu, ... thì chúng ta sẽ trao những thứ đó cho người khác.
Và Văn được giải thích trọn nghĩa nhất đầy đủ cả "Văn - Tư - Tu", và Văn cũng là một trong 7 món quà quý báu của người có đạo hạnh trong nhà Phật.