Mắt Biếc | Nguyễn Nhật Ánh
Trà Long càng lớn, càng giống Hà Lan, nhất là đôi mắt. Chỉ có tính cách là khác hẳn.
Cô bé yêu làng Đo Đo, muốn học thành nhanh để về làng, dạy học, cùng chú Ngạn. Mẹ Hà Lan dường như cũng muốn điều này, như sự bù đắp cho Ngạn.
Ngạn cùng Trà Long đếm từng ngày, từng tháng, từng mùa hè qua để được bên nhau.
"Còn một năm nữa thôi. Năm sau, Con về ở luôn". Trà Long tươi cười nhìn Ngạn.
Anh xúc động, hạnh phúc, sao đến nhanh quá, chẳng báo trước một câu.
Ngày Trà Long về làng, Ngạn dẫn cô vào rừng sim, đến tận tảng đó phía đên kia bãi cỏ, nơi kỷ niệm ấy.
Tay quàng tay, môi chạm môi.
Là Trà Long, nhưng sao đôi mắt lại là Mắt Biếc của Ngạn xưa. Trong tâm trí anh hiện về lại là Hà Lan, những lời thổn thức lại là dành cho Hà Lan. Suýt chút nữa anh đã gọi thành tiếng "Hà Lan ơi, tôi chờ em bấy lâu"
Chẳng còn sau đó nữa,
Reading Station - Trạm Đọc là kênh podcast mà các bạn có thể ghé đến nghe sách nói, bản thu audio cũng như livestream.
Và tớ là Trạm. Ở Trạm có sách do tớ đọc, cảm ơn các bạn đã ghé!
Theo dõi Trạm tại: blogcuatram.com
Mọi ý kiến đóng góp xin gửi qua: [email protected]
Sử dụng tai nghe để có trải nghiệm tốt nhất nhé!