Chỉ đọc tên truyện mà không đọc nội dung thì sẽ khó hiểu được Quán Gò đi lên nghĩa là gì. Bà chủ đặt tên quán là Đo Đo nhưng lại không biết Đo Đo ở đâu, cứ bị khách vặn vẹo mãi, cuối cùng nghe theo lời chồng là một người Quảng, mỗi khi khách hỏi Đo Đo ở đâu thì trả lời là Quán Gò đi lên. Trong quán Đo Đo là Kim, Lệ, Lan, Cúc, Hường, Lâm, Cải, mỗi người một tính cách, mỗi người một hoàn cảnh, nhưng họ hòa hợp với nhau trong cái quán nhỏ nhỏ, xinh xinh. Các nhân vật chính cùng với những người khách thú vị như ông Tiger, bà Fanta, ông Thịt Luộc Muối Tiêu….đã tạo nên những tình huống dở khóc dở cười, bên cạnh đó là những chuyện tình yêu ngây thơ trong sáng, những tiếc nuối, cay đắng cho những quyết định đối với cuộc đời mình của các nhân vật chính.”Mình tìm đến tác phẩm này vì nghe đồn là phần sau của Mắt Biếc (tác phẩm mình cho là hay nhất của bác Ánh), nhưng không phải vậy. Đây là một tác phầm hoàn toàn khác, chỉ có Quán Gò là quen thuộc. Và cũng tại đây, những cô cậu hồn nhiên trong sáng cùng làm việc với nhau, từ đó xảy ra những câu truyện rất hài hước. Ngoài những tình huống vui vẻ gây cười, tác phẩm cũng rất có chiều sâu, đề cao các giá trị đạo đức, sức sống mối quan hệ giữa người với người.