Mình có crush một anh khoá trên khá lâu rồi, mối quan hệ cả hai khá tốt nhưng chỉ dừng lại ở mức thân thiết bình thường, thậm chí có thời gian bẵng đi mình còn chẳng nhớ tới sự tồn tại của anh. Cho tới bây giờ đã gần 4 năm rồi. Nhưng khi mà mình đang rất cô đơn và mệt mỏi, thì một cậu bạn xuất hiện, bọn mình học cùng khoá và quen nhau cũng lâu rồi, gần đây mình cũng cảm nhận được bạn ấy có tình cảm với mình. Trong một buổi liên hoan cùng nhau, bạn ấy ôm mình, tỏ tình luôn với mình, mình mới định hình lại, chết rồi không thích người ta, nhưng lại lỡ hôn rồi, vậy nên mình mới đồng ý nhận lời. Đêm hôm đấy mình đã suy nghĩ mãi. Mình thấy hối hận lắm. Lúc đấy mình lại nhớ tới anh crush, thấy hối hận vì không chờ anh, tiếc vì mối tình đơn phương bấy nhiêu năm. Thế nên mình đã quyết định dừng mối quan hệ này sau 2 tuần quen nhau, sau một buổi đi chơi bình thường, mình nhắn chia tay bạn ấy, vì không dám nói thẳng, mình nhắn khá dài, cũng không khéo ăn nói nên chắc đọc xong bạn ấy cũng sốc lắm, bạn ấy đọc xong không trả lời, không liên lạc gì nữa. Xong hôm đấy mình kiểu cảm xúc lẫn lộn, vừa thấy có lỗi, cũng vừa tìm lí do biện minh cho việc này. Nhưng có 1 điều mình vẫn thắc mắc rằng con trai mà im lặng như vậy là do họ quá buồn hay do ngay từ đầu cũng không có tình cảm nhiều. Bọn mình chia tay gần 7 tháng rồi, và bạn ấy vẫn chưa từng hỏi mình một câu gì khi chia tay. Thế nên thi thoảng nghĩ lại mình vẫn thấy khó chịu trong lòng lắm, giá như một lần nói rõ với nhau thì có lẽ đã chấm dứt được rồi, từ hôm đó mình cảm thấy mình không còn xứng với tình cảm của bất kỳ ai nữa, cảm giác mình rất xấu xa, cũng không dám yêu thêm một ai.