Nhiều người nói, muốn hiểu một thành phố, đừng chỉ nhìn vào những ngôi nhà hay những con đường, hãy nhắm mắt lại và nghe giọng nói của nó.
Giọng nói ấy không cố định, mà thay đổi theo thời gian. Đã bao lâu rồi bạn không nghe thấy tiếng leng keng của chuyến tàu điện sớm mai, hay tiếng rao mộc mạc bằng thơ lục bát vang vọng trong ngõ nhỏ?
Giữa một Hà Nội đang hối hả với tiếng thông báo ứng dụng, tiếng động cơ xe điện và nhịp sống số quay cuồng, liệu những thanh âm hoài niệm có đang hoàn toàn biến mất, hay chỉ đang giấu mình thành những "nốt trầm" chờ người tìm lại?