Tháng Tư ở Sài Gòn luôn mang một cảm giác rất khó gọi tên, không phải là sự thay đổi rõ rệt của thời tiết hay nhịp sống, mà là một thứ lắng lại rất khẽ, như thể thành phố đang tự nhắc mình về một điều gì đó đã đi qua nhưng chưa bao giờ thật sự cũ.
Giữa dòng xe vẫn cuộn chảy mỗi ngày, giữa những công trình mới không ngừng mọc lên, Dinh Độc Lập vẫn đứng đó, gần như không đổi, và chính sự không đổi ấy lại khiến nơi này trở thành một điểm chạm đặc biệt, nơi mà nếu chỉ đi ngang, người ta sẽ thấy bình thường, nhưng nếu dừng lại đủ lâu, sẽ nhận ra phía sau lớp tường ấy là những tầng ký ức vẫn còn nguyên hơi thở.