"Thế Tôn, ngày trước làm tổng trấn, con sống trong giàu sang, phú quý và có nhiều quyền lực. Đi đâu con cũng có một đội binh theo hầu cận và bảo vệ. Dinh phủ của con luôn luôn có binh lính cánh gác ngày đêm, bên trong cũng như bên ngoài. Vậy mà lúc nào con cũng lo lắng, sợ hãi, cảm thấy thiếu an ninh. Bây giờ đây đi một mình trong rừng, ngồi một mình dưới cội cây trong đêm vắng, vậy mà con không hề có cảm tưởng nghi ngại và sợ hãi. Con cảm thấy có một niềm thảnh thơi và an lạc chưa bao giờ từng có. Thế Tôn, đời sống xuất gia thật là thoải mái đối với con, con không sợ ai, con không sợ mất gì, con không có gì để sợ mất, và con sống vui thú như một con nai trong rừng." – Thiền Sư Thích Nhất Hạnh
Nghe Đường Xưa Mây Trắng - Phiên Bản 1Nghe Đường Xưa Mây Trắng - Phiên Bản 2Nghe Gieo Trồng Hạnh PhúcNghe Bông Hồng Cài ÁoNghe Mẹ – Biểu Hiện Của Tình ThươngNghe Sám Pháp Địa XúcNghe Để Có Một Tương LaiNghe Đạo Phật Đi Vào Cuộc ĐờiNghe Bụt Là Hình Hài Bụt Là Tâm ThứcNghe Con Đã Có Đường ĐiNghe GiậnNghe Lá Thơ Làng MaiNghe Nghệ Thuật Thiết Lập Truyền ThôngNghe Sợ HãiNghe Tĩnh LặngNghe Tri Kỷ Của Bụt