"Trong khi đó, Siddhatta ngồi một mình thật lâu ngoài vườn ngự. Chàng nhìn lên trời. Trăng sáng vằng vặc, ngàn sao nhấp nháy. Chàng quyết định đêm nay phải rời bỏ hoàng cung. Chàng đi vào, mang giầy và mặc áo. Chàng vén rèm nhìn vào phòng ngủ, Rahula nằm ngay bên cạnh. Chàng muốn vào nói lời từ biệt nàng, nhưng chàng lưỡng lự, những lời dặn dò cần thiết nhất, chàng đã nói với nàng rồi. Thức nàng dậy chàng biết chàng sẽ làm cho phút biệt ly khó khăn hơn, và não lòng hơn. Chàng buông rèm xuống, định bước chân ra, nhưng chàng đứng lại vén rèm lần nữa, để nhìn hai mẹ con một lần cuối. Chàng nhìn thật kỹ như để thu lấy thêm một lần nữa cái hình ảnh quen thuộc và thân yêu ấy. Cuối cùng chàng buông rèm, bước ra." – Thiền Sư Thích Nhất Hạnh
Nghe Đường Xưa Mây Trắng - Phiên Bản 1Nghe Đường Xưa Mây Trắng - Phiên Bản 2Nghe Gieo Trồng Hạnh PhúcNghe Bông Hồng Cài ÁoNghe Mẹ – Biểu Hiện Của Tình ThươngNghe Sám Pháp Địa XúcNghe Để Có Một Tương LaiNghe Đạo Phật Đi Vào Cuộc ĐờiNghe Bụt Là Hình Hài Bụt Là Tâm ThứcNghe Con Đã Có Đường ĐiNghe GiậnNghe Lá Thơ Làng MaiNghe Nghệ Thuật Thiết Lập Truyền ThôngNghe Sợ HãiNghe Tĩnh LặngNghe Tri Kỷ Của Bụt