Bạn nghĩ “sống” là một điều gì đó vĩ đại. Bạn định nghĩa rằng “sống” là trải qua những tháng ngày vui vẻ và hạnh phúc? Không, bạn chẳng thể nào sống được đâu, khi mà tất cả những gì bạn làm chỉ là vùi mình vào những cảm xúc an toàn. Bạn phải chạy để thấy tim đập nhanh, phải buồn để thấy lòng co thắt, phải yêu để thấy đau, phải đam mê để biết mình không đi lạc. Bạn phải học cách thấy được sự rực rỡ, cả trong những hoàn cảnh tối tăm cùng cực nhất.