NHỮNG CÂU CHUYỆN ĐẶC BIỆT VỀ NGÀNH GIÁO DỤC THỜI KỲ BAO CẤP Trong hoàn cảnh đất nước vừa mới thoát ra khỏi chiến tranh, cuộc sống của người dân còn nhiều khó khăn, thiếu thốn, nền kinh tế đất nước còn đang trong tình trạng quan liêu, bao cấp nên vấn đề giáo dục tuy có được chú trọng hơn so với thời kỳ kháng chiến nhưng vẫn chưa có gì đổi mới hay đột phá, ngoại trừ việc áp dụng chương trình giáo dục phổ thông 12 năm thống nhất trong cả nước. Điểm nổi bật trong thời kỳ này là phát triển giáo dục phổ thông đại trà đến tận các cụm dân cư thôn, làng; mỗi xã, phường đều có trường phổ thông cấp I hoặc trường phổ thông cấp I-II, kể cả giáo dục mầm non. Trường lớp ở các vùng sâu, vùng xa chỉ được dựng lên bằng tranh tre, nứa lá tạm bợ; giáo viên tuy có lương bậc nhưng đa số công tác ở vùng cao, vùng đồng bào dân tộc thiểu số nên đều được dân nuôi. Học sinh được cấp phát một bộ sách giáo khoa thống nhất, giáo viên chỉ dựa vào kế hoạch, chương trình của từng cấp học mà soạn giáo án để giảng dạy.