Lo cho an toàn tính mạng của bản thân và e sợ điều tiếng, ô danh, phụ nữ thời xưa cực trọng danh tiết nhưng khi bị sàm sỡ, quấy rối lại chỉ biết âm thầm chịu đựng. Trong xã hội phong kiến, Nho giáo lễ giáo cực kỳ nghiêm khắc đối với phụ nữ thời xưa, "tam tòng, tứ đức" được xem là chuẩn mực đạo đức của người phụ nữ thời xưa, đồng thời cũng là một trong những điều kiện để đàn ông chọn vợ. Cái gọi là "tam tòng" ý chỉ người phụ nữ tại gia tòng phụ, xuất giá tòng phu, phu tử tòng tử (còn bé ở nhà thì phải nghe lời cha, sau khi lấy chồng thì nghe lời chồng, chồng chết thì phải theo con, nghe con).