Trong thiên địa mênh mang, một mảnh trắng xoá, Nhiễm Nhan chân trần đứng trên nền tuyết đầy trời, phảng phất như đã đứng cả một năm, cả người lạnh cứng, giống như một khối bia đá đứng sừng sững. Tầm mắt Nhiễm Nhan như đang ở phía chân trời, nhìn lại chính mình, lại rõ ràng cảm nhận được rét lạnh cô độc.
Có một nam nhân thân hình cao lớn từ phía sau đem nàng ôm vào trong ngực, ấm áp nháy mắt bao bọc lấy nàng, hai chân nàng xoa vào nhau, muốn quay đầu lại nhìn hắn, nam nhân lại một tay đem nàng ôm ngang vào ngực, khoanh chân ngồi trên mặt tuyết, bàn tay to ấm áp bao bọc lấy chân nàng.
Trong nháy mắt, toàn bộ ủy khuất của Nhiễm Nhan đều tràn lên trong lòng, thanh âm nghẹn ngào trách cứ hắn: "Ngươi sao bây giờ mới đến!"