Trong phòng nhìn một vòng là thấy hết, chỉ có bốn phía giường là bị mành trúc vây lại, xuyên qua khe hở tinh mịn của lớp mành, Tiêu Tụng loáng thoáng thấy một người nằm trên giường, hơn nữa từ hình thể có thể nhận ra, đây là một nam nhân.
Hắn không chút nghĩ ngợi duỗi tay đẩy mành trúc ra, liếc mắt vào bên trong một cái, ngay khi thấy trên giường quả nhiên có một nam nhân đang nằm, trái tim bỗng nhiên ngưng vài nhịp, cảm giác choáng váng hít thở không thông. Tiêu Tụng dù chưa từng gặp trực diện Tô Phục, nhưng điều này cũng không ảnh hưởng phán đoán của hắn.
Hắn đứng im, lẳng lặng nhìn hồi lâu, thẳng đến khi cảm xúc hơi hòa hoãn, mới nhẹ nhàng thở ra một hơi nhỏ đến khó phát hiện, buông mành xuống, ánh mắt dừng trên tóc mai của Nhiễm Nhan, từ trong tay áo móc ra một mảnh khăn trắng đưa cho nàng, nhẹ nhàng nói: "Đừng sợ."
Như an ủi, như cho nàng một liều thuốc an thần, một tiếng "đừng sợ" này, làm trái tim đang căng thẳng của Nhiễm Nhan thoáng thả lỏng một chút.