Người ta nói: Thanh xuân của con gái ngắn ngủi lắm. Giây phút sáng rực như pháo hoa, kẻ qua lại dừng chân ngắm nhìn, nhưng khoảnh khắc lụi tàn rồi ai cũng quay lưng bỏ mặc. Thật ra, phụ nữ không sợ đợi, một người phụ nữ có thể dành 5 năm, hay 10 năm để yêu thương một người, để chờ đợi một người. nhưng điều cô ấy lo sợ là không biết mình đang chờ đợi điều gì ? và phải chờ đợi đến bao giờ ? Có những quãng đường chờ đợi mà đích đến cuối cùng khiến cho người ta mỉm cười mãn nguyện. Nhưng cũng có những cuộc đợi chờ mà thanh xuân như chiếc lá rơi ngoài cửa sổ, còn người ngồi đây với lời hứa phủ bụi mờ trong ký ức của người hứa đã vội lãng quên…