Bạn tôi hỏi tại sao tôi lại không tìm cho mình một mái ấm hay một bờ vai nương tựa? Khi ấy tôi chỉ cười trừ hay chỉ trả lời đại loại mấy câu như: "Người thành công luôn có lối đi riêng", hay "Tại thích, được không?".
Tôi khác với họ, thích sự yên bình, không ồn ào, tôi vẫn chưa sẵn sàng có trách nhiệm với một sinh linh nhỏ bé hay sự trói buộc từ gia đình, tôi thích sự an toàn và sự tự do trong thế giới hiện tại của chính mình. Thay vì tìm hiểu người khác thì tôi lại thích tự mình tìm hiểu thế giới nội tâm của mình. Chợt có một suy nghĩ rất đặc biệt lóe lên bên trong tôi: sau này kiếm thật nhiều tiền rồi mua một căn nhà gần biển. Sáng ngắm bình minh, tối ngắm hoàng hôn. Thỉnh thoảng đi đây đi đó, sống một cuộc sống yên bình đến hết đời...