Có những ngày không thấy vui trong lòng
Có những ngày chẳng mến động tay động chân và bất cứ thứ gì. Chỉ muốn nằm trên chiếc giường thân yêu, và kéo theo một mớ những suy nghĩ về cuộc sống, về công việc. Và tôi chợt nhận ra rằng:
À có những ngày mình không vui!
Những ngày mà cảm xúc tụt đến tận đáy giếng. Nhiều chuyện cũng chẳng liên quan đến mình nhiều lắm. Những lúc như thế này chỉ muốn viết ra thứ gì đó để giải toả lòng mình cho thanh thản. Nhiều khi gặp vấn đề gì đó, động chạm đến lòng tự tôn và tự trọng là cảm thấy thực sự khó chiu.
Và mình chợt nhận ra rằng kể cả có cố gắng, cố gắng đến mấy trong cuộc sống hay bất cứ điều gì nếu đã không tin tưởng thì mãi sẽ không có được sự tin tưởng . Mặc dù tự an ủi bản thân là có thể mình chưa đủ cố gắng, hoặc mình khiến cho người khác không tin tưởng mới như vậy. Chắc đúng nên với bất cứ câu nói nào động chạm đến sự tự tôn, lòng tự trọng đều khiến cảm xúc không ổn. Tự nhiên cảm giác thất vọng bao quanh, sự tủi thân đến cực độ và bật khóc.
Nhưng mà mình buồn, mình bỏ hay không, quan tâm hay không cũng sẽ không quan trọng. Lòng tự dặn lòng thôi cho qua thôi, nhưng não thì vẫn hoạt động, vẫn suy nghĩ. có thể những tác động bên ngoài, họ chẳng quan tâm đến cảm xúc của mình như thế nào?
Tại sao người ta lại có thể dễ dàng buông những lời nói và hành động khiến cho người khác bị tổn thương? Thôi thì tự an ủi bản thân và ngày mai chúng ta lại
bắt đầu một điều gì đó mới.
Làm tốt công việc và bớt lo những chuyện khác không phải thuộc tầm kiểm soát của mình. Vậy thôi nhé!