Đi chợ, với nhiều người, không chỉ là để đáp ứng nhu cầu lương thực thực phẩm, mà còn là để cảm nhận không khí tấp nập, được nghe tiếng mặc cả, trao đổi hỏi han của kẻ bán người mua với đủ ngữ điệu thanh âm, giọng nói, cảm nhận những gần gụi đời thường.
Dịch bệnh, người dân vẫn có nhiều cách để đảm bảo nhu cầu thiết yếu, mà không cần phải “chợ búa gì nhiều”. Chỉ khác là, tạm gác một thú vui.