Chúng ta vì những ngập ngừng, dè dặt của tuổi trẻ mà bỏ lỡ nhau, chúng ta chưa từng có bắt đầu thì tớ đòi đâu ra kết thúc. Có phải tớ cố chấp quá không, cố chấp nhớ cậu lâu đến như vậy, cố chấp không thể thích ai khác ngoài cậu. Vậy là cũng hơn 3 năm kể từ khi tớ thích cậu, một khoảng thời gian không dài nhưng cũng không ngắn đâu nhỉ, chỉ là nhắc bản thân bao nhiêu lần thì cậu vẫn là “ai đó” trong lòng tớ. Còn tớ thì không là gì nữa, phải chăng là bạn cùng lớp cũ, phải chăng là người từng quen. Có những chuyện đã đi qua rồi thì là bỏ lỡ, không cách nào hàn gắn được, có những chuyện biết là sai nhưng vốn không thể sửa. Ngày ấy tớ không đủ dũng khí đối mặt, đến bây giờ tớ có đủ can đảm đứng trước mặt cậu rồi thì cậu không còn ở đó nữa, cậu cũng không còn cần tớ nữa. Có lúc tớ tự hỏi, liệu là tớ vẫn thích cậu, hay là tớ thích cậu của ngày xưa, hay tớ của ngày xưa thích cậu... tớ không trả lời được, chỉ biết có ai đó vẫn lặng lẽ nhìn chấm xanh facebook của cậu để cảm thấy an tâm mỗi khi gặp chuyện gì đó. Có ai đó vẫn buồn, vẫn khóc khi nghe tin cậu gặp chuyện buồn, vẫn muốn ở bên cạnh, lắng nghe những thứ mà cậu bận tâm, những khó chịu trong lòng cậu. Có ai đó vẫn là cố chấp nói ra thích cậu nhiều bao nhiêu, chỉ để cậu cảm thấy ổn hơn, chỉ để cậu biết có 1 người thích cậu nhiều như vậy để cậu vực lại tinh thần tiếp tục nỗ lực cho những gì cậu theo đuổi. Cậu à, sau này nhớ là phải luôn vui vẻ, nhớ là hãy mạnh dạn nắm tay người mà cậu thương, hãy giữ lấy hạnh phúc của cậu. Đừng bỏ lỡ nhé!