Cuộc đời này ai rồi cũng phải trải qua những ngày như thế, ngày ngày đau đớn đến cùng cực, ngày mà người mà mình coi là cả thế giới cứ thế bỏ mình mà đi, họ để lại cả bầu trời kí ức và kỷ niệm, chỉ có mình là người duy nhất nhớ, người duy nhất nắm giữ lại từng điều ngọt ngào đã qua.. “Đau lòng mãi, rồi cũng phải chấp nhận. Bất lực mãi, cũng đành lòng buông xuôi. Trẻ dại mãi, rồi cũng phải trường thành. Và cuối cùng, chẳng hiểu sao, thay vì oán hận em lại cảm thấy rất biết ơn. Biết ơn, vì anh đã đến để cho trái tim này biết thế nào là rung động. Biết ơn, vì anh đã đến để cho em nếm trải đủ những đắng cay ngọt ngào của tình yêu Biết ơn, vì bài học tình yêu tan vỡ khiến em cũng hiểu được một điều, ngày tháng dài rộng phía trước có ra sao, em vẫn phải chấp nhận cuộc đời khắc nghiệt này, vẫn phải tiếp tục sống dù đau khổ, mỏi mệt, và rồi em cũng sẽ ổn thôi. Cho dù là vậy, giữa những mảng màu trong kí ức của anh, em vẫn hi vọng một điều nhỏ nhoi rằng: “Mình đừng quên nhau”, quên đi một mối tình dở dang, chỉ vì ai đó đã không còn muốn bên cạnh ai đó nữa rồi…