Luôn có 2 khoảnh khắc trong ngày khiến người ta không thôi nhung nhớ, đó là hoàng hôn và ban mai. Thời khắc cuối cùng của một ngày, lúc chập choạng nhá nhem tối, chúng ta sẽ trôi về một miền thương nhớ cũ - nhớ những thứ chúng ta không thể tìm lại, chỉ đến và rời đi một lần duy nhất. Miền thương nhớ ấy mang tên 𝐁𝐮𝐨̂̀𝐧 𝐭𝐫𝐞𝐨 𝐠𝐨́𝐜 𝐭𝐮̉, 𝐜𝐡𝐮𝐲𝐞̣̂𝐧 𝐜𝐮̃ 𝐩𝐡𝐚𝐢 𝐦𝐨̛̀ - một cuốn sách viết về những dở dang của tuổi đôi mươi, khi chúng ta có thể bỏ lỡ một người mình yêu, một hoài bão, một ngã rẽ nào đó trong đời. Những đứt gãy tuổi đôi mươi ấy có thể theo chúng ta rất nhiều năm về sau, nhưng cuối cùng, chúng ta chỉ có thể đón chúng trong hoài niệm dưới hoàng hôn vàng rực. Nhưng 𝐁𝐮𝐨̂̀𝐧 𝐭𝐫𝐞𝐨 𝐠𝐨́𝐜 𝐭𝐮̉, 𝐜𝐡𝐮𝐲𝐞̣̂𝐧 𝐜𝐮̃ 𝐩𝐡𝐚𝐢 𝐦𝐨̛̀ cũng có ánh vàng mơ của thời khắc ngày mới. Đó là khi chìm đắm trong những tổn thương ngày xưa cũ, chúng ta sẽ học được cách trân trọng, yêu thương mọi điều đã qua: 𝘙𝘰̂̀𝘪 𝘴𝘦̃ 𝘤𝘰́ 𝘯𝘨𝘶̛𝘰̛̀𝘪 đ𝘦̂́𝘯 𝘬𝘪̣𝘱 𝘭𝘶́𝘤 𝘣𝘢𝘯 𝘮𝘢𝘪 𝘛𝘩𝘢𝘺 𝘦𝘮 𝘨𝘪𝘶̛̃ 𝘩𝘰̣̂ 𝘵𝘰̂̉𝘯 𝘵𝘩𝘶̛𝘰̛𝘯𝘨 𝘯𝘨𝘢̀𝘺 𝘹𝘶̛𝘢 𝘤𝘶̃ 𝘏𝘰̣ 𝘴𝘦̃ 𝘵𝘳𝘢𝘰 𝘦𝘮 𝘮𝘰̣̂𝘵 𝘵𝘪̀𝘯𝘩 𝘺𝘦̂𝘶 𝘷𝘶̛̀𝘢 đ𝘶̉ Đ𝘦̂̉ 𝘤𝘢̉ 𝘮𝘰̣̂𝘵 đ𝘰̛̀𝘪 𝘦̂𝘮 𝘢̉ 𝘵𝘶̛̣𝘢 𝘯𝘩𝘶̛ 𝘳𝘶.