Trong kinh điển có nói đến việc Đức Phật đã dùng nhiều phương tiện khác nhau để thuyết giảng cho đệ tử thấu suốt: Các Dục vui ít khổ nhiều não nhiều mà nguy hiểm lại càng nhiều hơn. Ngài đã ví Dục như khúc xương không, như bó đuốc rơm đi ngược gió, như cây sai trái, như miếng thịt sống, như hố than hừng, như mũi tên nhọn, như đầu rắn hổ mang … Mục đích của sự thuyết giảng này là chỉ rõ SỰ THẬT về các Dục, từ đó chỉ rõ sự Nguy hiểm nếu Tham ái các Dục và mục đích là để ly tham, để chấm dứt tham ái, ràng buộc với Dục. Dục ở đây là nói tắt của Dục Lạc, là Niềm vui, Hạnh phúc thế gian do sắc đẹp, tiếng hay, hương thơm, vị ngon, xúc chạm êm ái khởi lên mà gọi tắt là VUI đối lập với KHỔ....