#quántrọđời #Radiođọctruyện #thưgửitiềnkiếp phần 2 #nhungcanhcuadinhmenh link chương 7 đầy đủ ở cuối.
Bản tóm tắt chương 7:
"Mùa xuân ở Vũ Hán, hoa anh đào nở trắng khắp WuDa. Phong đã sang kỳ hai nghiên cứu sinh, còn Hiền chuẩn bị bảo vệ luận văn. Họ sống cùng nhau trong căn nhà nhỏ thuê của một ông bà giáo sư người Trung, thân thiết như cha mẹ. Cuộc sống bình dị, ấm áp — sáng học, chiều nấu cơm, đôi khi phụ quán giúp ông bà, hoặc cùng nhau ngắm hoa, trò chuyện với bạn bè quốc tế.
Bạn của Phong gồm Markus (Đức), Kangya (Nhật), Jack (Mỹ Latin) — mỗi người một ngành, một đam mê. Tất cả cùng chia sẻ ước mơ và tuổi trẻ ở thành phố này.
Trong khi Hiền dần trở thành học sinh tiêu biểu của trường, được mời ra Bắc Kinh dự lễ Olympic, Phong vẫn lặng lẽ với nghiên cứu và những việc nhỏ bé hàng ngày. Anh nhận được sự quý mến đặc biệt từ ông bà chủ nhà, vì sự khiêm nhường và chăm chỉ. Ông kể rằng hai người từng có con trai và con gái rất giỏi, nay đều đi xa, nên xem Phong và Hiền như con ruột.
Giữa khung cảnh hoa nở rực rỡ, cuộc sống tưởng như yên bình mãi mãi — cho đến khi Hiền chạy đến, òa khóc báo tin bố mất. Phong cố giữ bình tĩnh, tìm mọi cách giúp Hiền về nước chịu tang. Ông bà gọi điện cho người con trai cả – Vương Lâm – để nhờ giúp.
Không lâu sau, Vương Lâm xuất hiện bằng chiếc xe sang, lạnh lùng nhưng dứt khoát. Anh nói ngắn gọn:
_ Anh đã chuẩn bị máy bay riêng. Về đi, rồi quay lại đây… đã đến lúc rồi.
Phương ôm Hiền bước lên xe, lòng tràn ngập hoang mang — không chỉ vì nỗi mất mát, mà còn vì linh cảm rằng mọi thứ yên bình sắp tan biến.
Đằng sau họ, mùa hoa anh đào vẫn rơi trắng trời, như khép lại một chương đời trong trẻo và mở ra cơn sóng ngầm định mệnh phía trước."
Kinh trong truyện - Đạo trong đời!
#lehoaiphuong
http://youtube.com/post/UgkxBqbA74RaN7SVgT6CQ-XUJm1JkCXK-FA1?si=5NTKlzhpJzl2YJ05