Chương 6
Ninh Bình ngày … tháng … năm …
Chào bạn!
Thật lạ! Từ hôm mình bắt đầu viết thư trò chuyện với bạn, mình có nhiều thời gian và cơ hội để được ngồi suy nghĩ, ngồi viết hơn hẳn.
Sau 1 tuần, chân tay mình đã hết đau, đã tháo gạc nẹp và có thể hoạt động, đi lại nhẹ nhàng. Suốt tuần được vào phòng y tế, được nghỉ ngơi, được ngồi viết .. mình vẫn cố phụ mấy việc lặt vặt: sơ cứu, băng bó, dọn dẹp .. dù cũng chẳng có việc gì nhiều và cũng chẳng ai bảo mình làm .. hình như mình không thể ngồi không được hay sao ấy!
Mấy ngày nay mình lại được phân công phụ trách chuẩn bị cho ngày 2/9. Tự nhiên thấy nhớ những năm đầu mới vào đại học: sinh hoạt Đoàn thể, văn nghệ, tình nguyện.. Hồi đó, mình còn làm lớp phó đời sống, hay giúp đỡ các sinh viên ngoại tỉnh thuê nhà trọ, tìm việc làm thêm … Đêm đêm, được hát lót cho các ca sĩ lớn, cát xê 2 3 bài một tối mà bằng cả tháng lương nhân viên bưng bê ở đấy. Ánh sáng quãng đời tươi đẹp ấy .. mình lại chẳng coi trọng. Vậy mà giờ, vừa mới thôi tất cả đã bị bóng tối nghịch cảnh che lấp..
_ Anh ơi, cái chân bục bước lên sân khấu bị kênh, anh đóng lại giúp em với. Với cả cái mép trên bục phát biểu, gỗ tróc ra rồi, anh mài cho nhẵn kẻo đại biểu vịn tay xước chẩy máu thì khổ..
Mình phải sang xưởng mộc - đa số ở đây đều là phạm nhân trọng án…
_ Sửa xong rồi còn gì, tao còn đóng lại cái mặt bậc bước mới luôn đấy, xem chèn tạm cái gì vào.
_ Em thấy anh đóng lại mới rồi ạ, nhưng chân đo lệch bị kênh, bập bênh lắm, bước lên không cẩn thận ngã thì chết.. anh ..
_ Cút mẹ mày đi cho bố còn làm việc, đóng gần như mới cho rồi còn kêu ca gì nữa.
_ Anh giúp em với, không làm cẩn thận nó quen đi, sau ra ngoài anh còn làm nhiều...
_ Ơ địt mẹ cái thằng này, bố đi chung thân thì ra đéo đâu, mày có thích dạy đời không....
Anh ta đứng bật dậy, cánh tay săm kín to như bắp đùi vẫn cầm cái đục giơ lên. Mình khiếp hãi, tim đập liên hồi …
_ Thôi đi.. nó nói đúng rồi đấy.. hai thằng mày bỏ cái cửa đấy, đi sửa cho nó đi.
Mình nhìn theo tiếng nói nhẹ nhàng nhưng rất trọng lượng ấy, phía góc xa một chú người mảnh khảnh dừng tay đẽo gọt tấm gỗ hình long phượng đang nhìn về đây với anh mắt sáng đầy cương quyết. Mọi người nãy giờ vẫn cặm cụi làm chẳng ai để ý giờ mới cùng dừng lại..
_ Tao đéo bị án tử là may rồi. Ngày trở lại xã hội tao chẳng hy vọng gì. Nhưng từ khi chấp nhận, nhìn nhận lỗi lầm, buông bỏ hậm hực, chống đối, tao đã bớt bị ám ảnh bởi những người đã bị tao đâm chết, cũng đã ngủ được… Vào đây rồi mới chỉ là bắt đầu trả giá thôi, sống tiếp như nào mới là trả giá thật sự… Mấy hôm nữa có cả cán bộ về ân xá, thằng C cũng đi chung thân mà được ân xá về đợt này luôn đấy. Mày còn hy vọng em ạ…
Giọng chú cứ đều đều trầm lại, mọi người nghỉ tay chăm chú lắng nghe như là họ quen rồi và hình như những chia sẻ, chỉ bảo quý giá ấy rất ít khi chú nói ra…
… Mình bần thần nhớ lại …
Sau khi nhận ra Dũng đã chết do mình, mình khóc òa nức nở. Anh công an dìu mình vẫn đứng cạnh vỗ nhẹ vai. Chú công an ngồi đối diện thì chỉ im lặng, hiền từ, chờ mình dịu đi.
_ Bây giờ chú với anh để cháu một mình, cháu cứ ăn nốt cháo, rồi viết tường trình, nhận tội vào đây (chú đặt tay lên tập giấy mỏng và cây bút bi). Chú sẽ chuyển sang viện kiểm sát, cháu phạm tội ngộ sát, khung hình phạt từ 5-10 năm. Nhưng cháu mới tốt nghiệp lại chưa có tiền án tiền sự, vô ý gây án trong lúc say. Chú sẽ nói với các anh bên viện kiểm sát đề nghị lên toà mức thấp nhất 5 năm….
#lehoaiphuong #quántrọđời #radiođọctruyện #thưgửitiềnkiếp #bongtoihayanhsang