Thạch Tú nói:
- Khi đến lưng chừng núi. Ca Ca nên cho đỗ kiệu xuống, rồi mấy người đi bộ lên núi, tôi sẽ chờ một chỗ vắng vẻ trên đó, chớ cho người lạ đi vào mới được.
Dương Hùng nhận lời, quay ra đi mua vàng hương thuê kiệu rồi trở về ăn cơm. Khi ăn cơm xong sắp sửa rồi lên kiệu, kiệu phu đã chực ở ngoài cửa.
Dương Hùng trở vào nói với Phan Công rằng:
- Xin trượng nhân trông nom nhà giúp, chúng con đi lễ một lát sẽ về.
Phan Công nói rằng:
- Tiếp Cấp đi lễ, nên mau mau trở về, kẻo lão mong đợi.
Nói đoạn chị chàng lên kiệu, rồi Dương Hùng cùng thị nữ đi bộ theo sau. Khi ra đến ngoài cửa đông. Dương Hùng dặn lũ phu kiệu khiêng kiệu lên núi Thuý Bình Sơn, rồi sẽ cho thêm tiền.
Nguyên Thuý Bình Sơn ở ngoài cửa đông Kế Châu, ước chừng hơn hai mươi dặm; trên đó toàn thị tha ma mộ địa, cỏ mọc xanh um, cành dương trắng xoá, không hề có chùa chiền nhà cửa ở trên.
Bấy giờ phu kiệu khiêng kiệu đến lưng chừng núi. Dương Hùng liền bảo hạ kiệu xuống, rồi rút then mở bức rèm giục chị chàng đi ra.
Chị Chàng hỏi:
- Đây là chỗ nào?
Dương Hùng đáp:
- Hãy cứ xuống sẽ biết.
Nói đoạn quay ra dặn bọn phu kiệu rằng:
- Các ngươi đợi ở đây, một lát ta cho tiền uống rượu, bất tất phải lên trên ấy.
Đám kiệu phu vâng lời, đứng đợi ở đó, Dương Hùng dẫn chị chàng kia, cùng thị nữ đi lên trên núi. Khi tới chỗ vắng vẻ, thấy Thạch Tú đã đứng đợi ở đó, chị chàng kia liền hỏi Dương Hùng rằng:
- Sao đi lễ lại không mang vàng hương lên đây?
Dương Hùng nói:
- Tôi cho người đem lên trước rồi.
Nói đoạn, liền dẫn chị chàng kia đến một nơi cổ mộ rất là hoàng tịch. Tới đó Thạch Tú bỏ khăn gói dao gậy xuống chỗ gốc cây, rồi chấp tay vái chị chàng kia mà rằng:
- Xin chào tẩu tẩu.
Chị chàng kia cũng vội vàng hỏi:
- Sao thúc thúc cũng ở đây? Nàng vừa hỏi vừa giật mình kinh sợ, không biết tại sao?
Thạch Tú đáp rằng:
- Tôi đợi tẩu tẩu ở đây đã lâu.
Đoạn rồi Dương Hùng quay lại hỏi chị chàng rằng:
- Bữa trước nàng nói với ta những chuyện thúc thúc làm xằng như thế nào? Hôm nay vắng vẻ nàng thuật lại rõ ràng cho ta nghe một lượt?
Chị chàng tái người đi mà đáp rằng:
- Việc đã qua rồi, còn nhắc lại làm chi nữa?
Thạch Tú trừng mắt hỏi:
- Tẩu tẩu nói thế nào?
- Thúc thúc việc gì đến đó, còn nói nữa làm chi... ?
Thạch Tú cười nhạt, rồi giở khăn gói lấy quần áo của Bùi Như Hải và Hồ Đạo ra, ném xuống đất mà hỏi rằng:
- Có biết quần áo nào đây không?
Chị chàng kia trông thấy, lại đỏ bầng mặt lên, mà không nói được câu gì nữa.
Thạch Tú cầm dao lưng ra tay, bảo với Dương Hùng rằng:
- Việc này chỉ hỏi con thị nữ sẽ biết.
Dương Hùng liền nắm đầu con thị nữ bắt quỳ xuống trước mặt quát lên hỏi rằng:
- Con khốn nạn này, những việc thông gian ở chùa...hẹn ước đốt hương như thế nào...cùng là đầu đà gõ mõ...thế nào, muốn sống nói thực cho ta nghe. Nếu sai một câu nào là ta cắt cổ băm nhừ ngay lập tức.
Thị nhi run rẩy kêu rằng:
- Bẩm ngài, việc không can thiệp gì đến tôi, ngài tha cho tôi xin kể ngài nghe.
Nói đoạn liền đem chuyện từ khi đến chùa lễ Phật, vào phòng xem răng Phật, đuổi thị nữ xuống nhà dưới, rồi đến ngày thứ ba có đầu đà đến xin kêu, sai lấy tiền đồng ra cho, rồi sau đợi Tiết Cấp đi vắng là thắp hương ra hiệu, và sáng dậy có người gõ mõ đánh thức thế nào...cho đến lúc thưởng cho mấy thứ nữ trang, bắt phải nói với Tiết Cấp là Thạch Tú đùa bỡn ghẹo thế nào...Nhất nhất thuật cho Dương Hùng, Thạch Tú cùng nghe...
Thạch Tú nghe đến đó, bèn hỏi Dương Hùng rằng:
- Ca Ca đã biết chưa? Những lời đó không phải là tiểu đệ xui nó được...Xin Ca Ca hỏi lại tẩu tẩu xem?
Dương Hùng lại nắm tay chị chàng kia, kéo lại mà quát lên rằng:
- Đồ súc sinh này, con kia có đã thú thực cả rồi, ngươi có chối được nữa không? Mau mau nói thực ra, kẻo không sống được bây giờ...
Chị chàng kia năn nỉ kêu rằng:
- Việc đó thực là tôi không phải, xin chàng nghĩ tình vợ chồng khi trước mà tha tội cho tôi?