Quan phủ nghe trình, lập tức phái viên Huyện Uùy, đem nha lại tới Thuý Bình Sơn để khám.
Huyện Úy đi khám xét kỹ càng, rồi trở về báo rằng:
- Hiện có một người đàn bà là Xảo Vân bị giết ở dưới gốc cây tùng, một đứa thì bị giết ở bên cổ mộ, và một đống quần áo sư và quần áo đàn bà bỏ chung ở đó.
Quan Phủ nghe nói cả kinh, sịch nhớ đến việc Hải Hoà Thượng và Hồ đầu đà bữa trước, liền gọi Phan Công mà hỏi han sự thể xem sao?
Phan Công liền đem chuyện say rượu nằm ngủ ở chùa, cùng khi Dương Hùng nghe vợ xúi giục đuổi Thạch Tú đi, kể lại cho Tri Phủ nghe một lượt.
Tri Phủ nghe rõ đầu đuôi, liền bảo với mọi người rằng:
- Nếu vậy việc nầy tất là mụ kia thông dâm với nhà sư, mà đứa đầu đà cũng thị nứ đều là mối lái bên ngoài. Còn Thạch Tú tất là người giữa đường thấy sự bất bằng, mà giết hai người đi trước, rồi đến ngày nay Dương Hùng lại giết hai người này nữa.. Bây giờ cứ bắt được Dương Hùng, Thạch Tú thì biết được đầu đuôi ngay lập tức.
Dao oan đã đứt dây tình,
Thế gian hết chuyện bất bình từ đây!
Nói về Dương Hùng, Thạch Tú, Thời Thiên ba người cùng đi trong mấy hôm trời, khỏi địa phận Kế Châu, rồi sang đến đất Vận Châu. Một hôm trời gần tối, đi đến đất Hương Lâm, xa trông thấy một toà núi cao, trước mặt có một cái quán làm gần cạnh khe nước, ba người rảo bước cùng đến đó. Khi đến nơi tiểu nhị vừa toan đóng cửa, chợt thấy ba người đi vào liền hỏi:
- Các ngài ở đâu đến đây mà tồi như vậy?
Thời Thiên đáp:
- Ngày nay chúng tôi đi hơn trăm dặm đương, đến đây tối quá, xin ngủ nhờ một đêm.
- Các ngài chưa xơi cơm hay sao?
Thời Thiên nói:
- Mặc chúng tôi, chúng tôi đi nấu lấy cũng được.
- Vâng, hôm nay vắng khách, có hai cái nồi sạch để ở trong bếp, các ngài cứ lấy mà dùng.
- Ở đây có rượu thịt gì không?
- Sáng hôm nay có ít thịt, người trong thôn mua hết cả rồi...Bây giờ chỉ còn có một vò rượu thôi...Mà cũng không có một tí gì để ăn cơm hết cả.
- Được, hãy để tôi vay năm đấu gạo đầy đã, rồi tôi sẽ liệu.
Tiểu nhị lấy gạo đưa cho Thời Thiên đi nấu, còn Thạch Tú vào trong phòng xếp đặt hành lý để đó.
Đoạn rồi Dương Hùng lấy ra một cành thoa đưa cho tiểu nhị mà bảo rằng:
- Đây hãy gán trả món hàng rượu, còn thì sáng mai sẽ hay.
Tiểu nhị vâng nhận cành thoa, rồi đem hũ rượu mở ra, và lấy một cái môi đem bày trên bàn. Bấy giờ Thời Thiên mang thùng nước nóng lên cho Dương Hùng, Thạch Tú rửa mặt mũi chân tay, rồi nhất diệ múc rượu ra bảo tiểu nhị cùng ngồi uống rượu cho vui.
Đương khi uống rượu, Thạch Tú trông thấy dưới thềm có mười con dao thực tốt, liền hỏi tiểu nhị rằng:
- Ở đây làm gì có quân khí như vậy?
- Thưa ngài, cái đó là của ông chủ tôi để đấy...
- Ông chủ đây là ai?
- Ngài là bọn khách giang hồ, lại không biết chỗ này hay sao? Dãy núi cao ở trước mặt kia là Độc Long Sơn. Trong dãy núi có một cái gò rất cao là Độc Long Cương. Trên đó có nhà của chủ nhân ở, dài rộng ước ba mươi dặm, tên gọi là Chúc Gia Trang. Trang chủ Chúc Gia Trang Thái Công là Chúc Triều Phụng, có ba người con trai đã nổi tiếng là Chúc Gia Tam Kiệt. Chung quanh trang có tới năm bảy trăm nhà điền hộ, mỗi nhà đều cho hai thanh đao để ứng dụng. Chỗ này là điếm Chúc Gia, thường có mươi tên người nhà ra ngủ ở đây, nên phải để quân khí luôn ở đó...
- Để quân khí luôn ở đây để làm gì?
- Ở đây gần Lương Sơn Bạc, e khi họ đến đây quấy nhiễu vay lương, nên phải phòng bị sẵn sàng như thế.
- Tôi đưa tiền, anh để lại cho tôi một thanh đao có được không?
- Cái đó không thể được, các thanh đao đều chạm chữ hiệu cả, vả chăng ông chủ đây nghiêm lắm, nếu bán cho ngài, thì đòn chết.. Không thể được.
Thạch Tú cười rằng:
- Tôi nói đùa chứ...Bán thế nào được mà bán...Cứ uống rượu đi cho vui.
Tiểu nhị đứng dậy mà rằng:
- Tôi không uống được nữa, xin phép đi nghỉ trước, mời các ngài cứ xơi rượu cho.
Nói xong đi nghỉ trước, Dương Hùng cùng Thạch Tú uống được vài chén rượu nữa, rồi thấy Thời Thiên hỏi rằng:
- Ca Ca có muốn ăn thịt không?
Dương Hùng nói:
- Lúc nãy tiểu nhị nói rằng không có thịt, còn đào đâu ra được thịt?
Thời Thiên cười khì khì, rồi vào bếp các một con gà đại công kênh ra...
Dương Hùng lấy làm lạ, hỏi rằng:
- Kiếm đâu được gà thế?
Thời Thiên nói:
- Vừa rồi tiều đệ ra sau, thấy trong lồng có con gà, đương túng không có đồ nhắm xách ra ngoài khe giết thẳng, đem nước ra đó làm lòng, rồi đem vào luộc chín, không còn ai biết đó là đâu cả.
Dương Hùng cười rằng:
- Cái quái này đi đến đâu cũng giở ngõn ấy ra thì gớm thực.
Thạch Tú cũng cười mà rằng:
- Té ra anh vẫn không chịu bỏ nghề cũ đấy hẳn?
Nói đoạn ba người cùng cười khúc khích rồi đem gà xé ra đánh chén ăn cơm với nhau. Bấy giờ tên tiều nhị vừa chợp được một tý, trong bụng lấy làm sốt ruột, liều trở dậy soi khắp cả bếp để xem. Khi soi thấy so mấy cái lông gà và miếng xương đầu gà bỏ ở bếp, rồi lại thấy có nồi nước dùng ở trước cửa bếp, thì ngạc nhiên nghĩ lại mà vội vàng soi xem lồng gà.
Tiểu nhị soi gà thấy mất, bèn hất ha hất hải chạy vào bảo ba người rằng:
- Các ông vô lý quá, có con gà báo thức của nhà tôi, sao lại đem giết thịt đi thế?
Thời Thiên làm bộ ngạc nhiên nói:
- Anh này nói chuyện ma hay sao, gà của chúng tôi mua đến đấy chứ, ai biết gà của anh ở đâu?
- Con gà của tôi vừa rồi còn ở trong lồng, bây giờ đã mất, không ông bắt thì còn ai vào đây?
Thạch Tú bảo tiểu nhị:
- Thôi, không cần phải cãi, con gà đáng bao nhiêu tiền để tôi trả tiền cho.
- Con gà ấy là con gà báo sáng, nếu mất nó thì nguy ông trả đến mười lạng bạc tôi cũng không dám lấy...
Cứ trả lại con gà cho tôi.
Thạch Tú phát khùng mắng rằng:
- Mày nói loè ai, lão gia không trả, thì đã làm sao?
Tiểu nhị cười rằng:
- Các ông không nên đến đây mà bắng nhắng, điếm tôi đây không nhe các điếm khác đâu...lỡ bắt được đem lên trang thì dẫu cho bọn giặc ở Lương Sơn cũng đem giải đi cả.
Thạch Tú cả giận quát lên rằng:
- Chúng ta đây là hảo hán Lương Sơn Bạc, mày bắt được chúng ta lấy thưởng thì cứ bắt đi.