Rồi một ngày nào đó, chúng ta cũng sẽ hiểu ra “Cái này có thì cái kia có; Cái này không thì cái kia không; Cái này sanh thì cái kia sanh; Cái này diệt thì cái kia diệt.”[1] Chúng ta sẽ thấy được nhân duyên gặp gỡ, nhân duyên chia ly, nhân duyên hiện hữu, nhân duyên thành công, nhân duyên hạnh phúc, nhân duyên khổ đau và cả nhân duyên giác ngộ. Mọi thứ từ tự thân cho đến ngoại giới, từ cảm xúc cho đến hành động, không có gì đơn độc diễn ra và duy nhất tồn tại. Mọi thứ diễn ra theo nhân đã gieo, duyên đang nhận và quả đến thời. Mọi thứ thật vừa đủ để có mọi thứ. Không một ý chí chủ quan nào, dù là Phật hay Thượng đế, có thể làm mọi thứ biến đổi nếu chưa đủ nhân duyên.