Mao Trạch Đông sinh ngày 26 tháng 12 năm 1893, trong một gia đình trung lưu, thuộc làng Thiểu Sơn, huyện Tương Đoàn, tỉnh Hồ Nam. Thân phụ của Mao là Mao Châu Thẩm, một nông dân có tính tình vừa tiết kiệm, vừa tham lam. Mẹ của Mao là Vương Kim Muội, một người đàn bà siêng năng, hiểu biết và tốt bụng. Mao Trạch Đông là con trưởng, được cha cho đi học vì ông ta vốn mù chữ, cần tới người con biết viết để giúp đỡ ông khi ghi chép công việc thương mại. Trong cuộc Cách Mạng Năm 1911, Mao đã tham gia vào quân đội địa phương của tỉnh Hồ Nam, nhưng vì không thích hợp với binh nghiệp, nên Mao đã trở về đi học tại Trường Sa và tốt nghiệp trường Sư Phạm năm 1918. Vào dịp Phong Trào Ngũ Tứ, Mao đã cùng với ông thầy dạy trung học khi trước là Dương Trường Tế đi lên Bắc Kinh. Sau đó, ông Dương trở thành một nhân viên trong Đại Học Bắc Kinh, nên đã giới thiệu Mao Trạch Đông làm nhân viên phụ tá thư viện của trường đại học. Vào thời gian này, Mao đã theo học tại trường đại học, được đọc nhiều văn bản của một số nhà trí thức danh tiếng như Trần Độc Tú, Hồ Thích và Tiền Tuyển Đồng… Cũng tại thư viện của trường, Mao đã đọc nhiều sách viết ra do các nhà trí thức danh tiếng đương thời là Khang Hữu Vi và Lương Khải Siêu, tìm hiểu các tư tưởng của nhà cách mạng Tôn Dật Tiên và học thêm lý thuyết Cộng Sản. Vào ngày 23 tháng 7 năm 1921, khi ở lứa tuổi 27, Mao đã tham dự Hội Nghị Toàn Quốc của Đảng Cộng Sản họp tại thành phố Thượng Hải và hai năm sau, trong kỳ họp thứ ba của Hội Nghị kể trên, Mao được bầu làm một trong năm ủy viên của Ủy Ban Trung Ương Đảng. Vào đầu năm 1927, Mao trở lại Hồ Nam rồi trong kỳ họp của đảng Cộng Sản, đã báo cáo về khảo sát các cuộc nổi dậy của giới nông dân, đây là bước khởi đầu và quyết định đúng đắn để Mao áp dụng các lý thuyết cách mạng của mình tại Trung Hoa.