Con đường tơ lụa là con đường thương mại lịch sử có từ thế kỉ thứ hai trước Công nguyên cho đến tận thế kỉ 14 sau Công nguyên, trải dài từ châu Á đến Địa Trung Hải, đi qua Trung Quốc, Ấn Độ, Ba Tư, Ả Rập, Hy Lạp và Ý. Được mệnh danh là Con đường tơ lụa vì con đường này diễn ra hoạt động buôn bán tơ lụa trong thời kì đó. Loại vải có giá trị này có nguồn gốc từ Trung Quốc, ban đầu có sự độc quyền sản xuất cho đến khi bí mật về cách làm ra nó được lan rộng. Vào thế kỷ thứ 3 TCN, Trung Quốc là quốc gia đầu tiên trên thế giới khám phá ra phương pháp trồng dâu nuôi tằm, lấy kén ươm tơ, dệt lụa. Chính vì thế, tơ lụa được coi là một mặt hàng rất quý chỉ dành cho vua chúa và hàng quý tộc. Sau này, người Trung Hoa trên lưng những con lạc đà đi khắp mọi nẻo đường, mang theo đầy ắp vải lụa, gấm vóc đến Ba Tư và La Mã, Con Đường Tơ Lụa từ đó dần được hình thành.