1. Quán sự vô thường của vạn vật qua sự vô thường của chúng hữu tình và vô tình.
Hữu tình: sinh – già – bệnh – chết.
Vô tình: sinh – trụ – dị – diệt; thành – trụ – hoại – không.
2. Quán sát sự vô thường của cõi nước, quả đất này (sóng thần, động đất, núi lửa phun trào,…).
3. Tư duy về sự cao quý của Phật Pháp: Chúng ta thực hành Phật Pháp thì chúng ta tránh được tai họa trong hiện kiếp. Chúng ta phát nguyện Bồ Đề thì chúng ta ra khỏi được lục đạo luân hồi, tránh được tất cả khổ của thế gian vô thường, cõi nước mong manh; giải thoát cho mình, giải thoát cho chúng sinh.
4. Khẳng định lời Phật dạy là đúng (Thế gian đầy trân bảo, chất đến tận trời cao, vẫn không bằng thấy đạo, giàu sang sánh được nào) ⇒ Tăng trưởng được tín, để thành tựu tín lực.
– Ngày tiếp theo :
Đề mục quán:
1. Quán sát về sự vô thường của mình và quyến thuộc, từ đó tự tại trước sự ra đi của mình.
2. Quán sát của cải lúc có, lúc mất theo nghiệp lực để bằng lòng với hiện tại, không bị đau khổ khi mất tài sản và chúng ta phấn đấu đi lên bằng thiện nhân quả.
3. Quán sát dù tài sản có hư hoại, tính mạng có mất, thì chúng ta phải kiên định trong niềm tin vào Phật Pháp, nhân quả; kiên định thực hành Phật Pháp.
4. Quán chiếu mọi sự mọi vật có thể đổ vỡ theo quy luật vô thường của thế gian, muốn giữ cũng không giữ được; để dần đoạn trừ tham ái, ra khỏi luân hồi và đạt đến Niết Bàn hạnh phúc, an vui, tự tại trước mọi sóng gió của cuộc đời.