Hơn 20 năm trước, Đồng bằng sông Cửu Long (ĐBSCL) là vùng đất chịu nhiều ảnh hưởng của thiên tai, bão lũ. Sau trận lũ lịch sử năm 2000, năm 2001, 2002, Chính phủ đã đưa ra chương trình “dân sinh vùng lũ”, trong đó lấy việc xây dựng “cụm tuyến dân cư” là cốt lõi, giúp người dân ổn định cuộc sống. Đây là một chủ trương đúng và trúng, đầy tính nhân văn, nhờ đó mà hơn 20 năm qua, hàng triệu người dân vùng lũ Tây Nam Bộ đã thoát cảnh “màn trời chiếu đất”, có được điều kiện để an cư, phát triển kinh tế, con cái được học hành. Thế nhưng, hiện nay, một phần do tính toán và thực hiện không đồng bộ; một phần do lũ gần như không còn nên nhiều cụm, tuyến dân cư đang rơi vào tình trạng lãng phí rất lớn: đất bỏ hoang, nhà bỏ trống, thậm chí nhiều dự án vẫn cứ “treo” dù lũ đã chẳng về.