Chương 11 của cuốn sách này nhắc chúng ta một điều EM BÉ CHÍNH LÀ CHƯƠNG TRÌNH HỌC
Sự nhấn mạnh việc chăm sóc chính xác và đúng thời điểm dựa trên nhu cầu cá nhân của trẻ chính là nền tảng cho mọi chương trình giảng dạy và chăm sóc dành cho trẻ sơ sinh. Đòi hỏi một sự linh hoạt, tinh ý nhưng thật ra rất kỷ luật ở chỗ lấy trẻ làm trung tâm và tiếp nhận tín hiểu của trẻ, đáp lại những tín hiệu đó để hiểu và chấp nhận trẻ.
Sự hiểu và đáp ứng này không chỉ xây dựng nền tảng về thể chất mà một phần quan trọng là sức khỏe tinh thần của trẻ sơ sinh và một sự phát triển toàn diện.
Sự linh hoạt ở chương trình học nhưng lại rất kỷ luật và quy tắc này giúp cho người chăm sóc quay lại những điều cốt lõi và đơn giản. Trẻ là trung tâm và chương trình học cần xoay quanh nhu cầu của trẻ.
Thời gian biểu trong lớp điều khiển thời gian trẻ ăn và ngủ thậm chí ngay cả khi chúng chưa sẵn sàng, chính vì thế những nhu cầu của trẻ không được đáp ứng và gửi một tín hiểu rằng - việc trẻ có nhu cầu và được đáp ứng nhu cầu là không hề chính đáng.
Rất tình cờ, khi thu nội dung của chương 11 này, mình đang đọc một cuốn sách về Lắng nghe - The Lost Art of Listening. Sự trùng hợp trong những vấn đề được nêu ra ở những người khác nhau nhưng lại cùng nói về một điều cốt lõi. Quá trình vừa đọc vừa tiếp thu, vừa quan sát và vừa hài hòa với thực tế quả thật không dễ dàng.
Một em bé sơ sinh cần được tôn trong như một con người và được phản hồi lại những tín hiệu và cảm xúc thay vì áp đặt những cảm xúc của người khác lên bé. Khi người lớn chúng ta tương tác với nhau, chúng ta cũng sẽ có những cảm nhận một người có đang lắng nghe mình hay không và có đang chấp nhận mình hay không. Việc không được lắng nghe, không được coi là quan trọng, đặc biệt là bởi những người quan trọng với mình có thể tạo nên cảm xúc đau đớn, lo âu, tức tối, buồn bã và tổn thương...những cảm xúc không dễ dàng để trải qua với bất kỳ ai. Và với trẻ, trẻ có thể chưa bày tỏ được bằng lời nói và hiểu được chuyện gì đang diễn ra nhưng cảm xúc với tình huống xảy ra là có thật, và trẻ sẽ cảm nhận được.
Một sự trêu chọc, đùa giỡn và làm phiền khi trẻ không muốn và không sẵn sàng để đón nhận cũng tương tự như khi mình bỏ lơ và không quan tâm, thờ ơ với trẻ. Sự không được hiểu và thấy mình quan trọng như một con người là gốc rễ của sự đơn độc, trốn tránh bản thân mình và bất an đến khi trưởng thành.
Một chương sách rất hay và đúng thời điểm để liên kết.