Tết, cho dù ở thành thị hay thôn quê, giàu sang hay nghèo khó, trên bàn thờ tổ tiên hoặc trên bàn tiếp khách, nhà nào cũng thấy có chưng bày đầy ắp một mâm ngũ quả rất bắt mắt. Vậy tại sao nhà nào cũng bày mâm ngũ quả ngày Tết thay vì thức khác. Và ý nghĩa của mâm ngũ quả là gì? Hãy cùng theo dõi trong số Từ điển lịch sử ngày hôm nay nhé! Nguyên thủy, mâm ngũ quả gồm 5 loại trái là mận, hạnh, đào, táo và lý (cũng gọi là điều). Đó là những loại trái nhất định mà người xưa đã chọn dùng, vì theo sách Chiến thư, nó có đặc tính cảm ứng và trợ lực cho ngũ cốc, tức 5 thứ hạt được dùng làm lương thực chính là gạo, nếp, lúa mì, mè và đậu. Năm thứ ấy mà sai quả thì ngũ cốc được mùa và ngược lại. Do đó, mâm ngũ quả trước hết là mang chức năng thông tin, dự báo, phản ánh sát thực tình hình sắp tới của mùa vụ, cho nên nó mang ý nghĩa của tín hiệu hạnh phúc, ấm no. Tuy nhiên, do điều kiện khí hậu và đất đai từng vùng miền khác nhau, tất nhiên có khi không thể có đủ 5 loại trái này. Thế là người ta tìm loại trái khác tương tự thay thế, thành ra ở mỗi nơi có khi thành phần không giống nhau, nhưng phải là 5 loại trái, chẳng hạn như lê, lựu, đào, mai, phật thủ, hoặc chuối, phật thủ, cam, quýt, táo... tùy điều kiện và suy nghĩ của từng người về ý nghĩa tiêu biểu của từng loại trái. Đặc biệt là mâm ngũ quả không có trưng trái dừa, và nó cũng không bao giờ được chưng cúng trên bàn thờ tổ tiên, Còn dưa hấu thì nhất định phải có một cặp to, chưng riêng trên bàn thờ. Nhà nghèo, bàn thờ nhỏ, chỉ mua một trái thì chưng chung trong mâm ngũ quả.