VOV1 - Tháng Bảy lại về. Những dòng người lặng lẽ hướng về Nghĩa trang Liệt sĩ Quốc gia Vị Xuyên, nơi yên nghỉ của hàng nghìn người con đã ngã xuống để giữ từng tấc đất nơi biên cương phía Bắc của Tổ quốc.
Với những cựu chiến binh, đây không chỉ là cuộc gặp gỡ đồng đội sau nhiều năm xa cách. Đó còn là cuộc trở về với những lời hẹn chưa trọn, với những ký ức không thể nguôi ngoai và với nỗi day dứt khi vẫn còn biết bao đồng đội chưa thể trở về đất mẹ.
Năm nào cũng vậy, cứ đến tháng Bảy, bà Phạm Thị Thanh, đã hơn 80 tuổi, ở tỉnh Tuyên Quang lại đến Nghĩa trang Liệt sĩ Quốc gia Vị Xuyên thắp nén hương tưởng nhớ các anh hùng liệt sĩ. Em trai bà, liệt sĩ Phạm Văn Tế, hy sinh tại đỉnh Chí Cà, Xín Mần. Hơn bốn mươi năm trôi qua, gia đình vẫn chưa tìm được hài cốt. Bởi thế, mỗi lần đứng giữa hàng ngàn ngôi mộ nơi đây, bà chỉ mong linh hồn người em thất lạc có thể tìm được đường về đoàn tụ cùng đồng đội. “Chị em chúng tôi về đến đây dâng hương và gọi vong linh em trai chúng tôi là Phạm Văn Tế hy sinh ở đỉnh Chí Cà, Xín Mần. Hàng ngày chúng tôi khấn em và lên đây khấn vong linh em để mà cho em về nơi đây để hưởng cầu siêu. Em lạc đường, lạc lối, vợ con chưa có, cha mẹ cũng mất rồi. Về đây thắp hương mà chỉ chảy nước mắt không khấn nổi cho em, chỉ khấn qua các anh liệt sĩ ở đây chứ em tôi mất xác rồi.”
Bà Nguyễn Thị Nhung-thắp hương trước ngôi mộ người thân là liệt sĩ Trương Quang Quý, hy sinh năm 1985