Khái niệm về "cái tôi" – một bản ngã cố định, độc lập và trường tồn – từ lâu đã là một trong những trụ cột của tư tưởng triết học phương Tây. Tuy nhiên, David Hume, triết gia người Scotland thế kỷ 18, đã đưa ra một luận điểm gây chấn động: không hề có một "cái tôi" như vậy tồn tại. Thay vào đó, ông cho rằng tâm trí chúng ta chỉ là một dòng chảy liên tục của các nhận thức, cảm xúc và suy nghĩ, không khác gì một ngọn nến cháy liên tục, nơi các phân tử sáp được thay thế liên tục.Quan điểm này của Hume có nhiều điểm tương đồng với triết học Phật giáo, vốn cũng phủ nhận sự tồn tại của một bản ngã cố định và nhấn mạnh tính vô thường của mọi hiện tượng. Tuy nhiên, giữa hai trường phái tư tưởng này vẫn tồn tại những khác biệt quan trọng về thái độ đối diện với sự vắng mặt của cái tôi. Trong khi Phật giáo chủ trương sự giải thoát tâm linh thông qua việc từ bỏ ý niệm về bản ngã, Hume lại cho rằng bản năng tự nhiên của con người khiến việc từ bỏ hoàn toàn ý niệm này là bất khả thi.Liệu chúng ta có thể sống mà không cần ý niệm về bản thân? Liệu sự thật về "cái tôi" có đơn giản chỉ là một ảo ảnh? Câu trả lời cho những câu hỏi này có thể sẽ thay đổi cách chúng ta nhìn nhận về bản thân và thế giới xung quanh. Mời bạn cùng khám phá những suy nghĩ sâu sắc của Hume và Phật giáo về vấn đề này.