
Sign up to save your podcasts
Or


Chào bạn, lại là mình đây. Hôm nay mình đang ngồi ngoài ban công, nhìn xuống dòng người kẹt cứng phía dưới, ai cũng hối hả như mấy chú kiến đang tranh nhau một mẩu bánh mỳ. Tự nhiên mình nảy ra một ý nghĩ: Nếu có một anh người ngoài hành tinh nào đó đang dùng ống nhòm nhìn xuống chỗ này, liệu anh ta có nghĩ tụi mình là sinh vật thông minh không? Hay anh ta chỉ thấy một đám sinh vật lạ lùng đang tự làm khổ nhau giữa khói bụi?
Người ta thường bảo nhìn lên bầu trời sao là để thấy sự vĩ đại, còn mình thì thấy... hơi áp lực. Tại sao ư? Vì nếu bạn ở một nơi đủ tối, như đi camping trên Đà Lạt hay về quê chẳng hạn, bạn nhìn lên và thấy hàng ngàn đốm sáng. Trong đầu bạn sẽ tự nhảy số: "Ôi, mình nhỏ bé quá, mấy cái deadline hay chuyện lương lậu chưa về có là gì so với vũ trụ bao la này". Đó là lúc bạn giống mình, đang bị "sốc nhiệt hiện sinh" nhẹ.
Nhưng có một ông tên là Enrico Fermi – một nhà vật lý thiên tài – ông ấy không nhìn để làm thơ. Ông ấy nhìn để... đòi nợ. Ông ấy hỏi một câu xanh rờn: "Mọi người đâu hết rồi?". Ý ông ấy là, vũ trụ to thế này, hành tinh nhiều thế kia, sao chẳng có ai Inbox cho tụi mình? Sao không có ai "thả tim" cho sự tồn tại của Trái Đất?
Hôm nay, mình muốn cùng bạn dành ra hơn một tiếng đồng hồ để nói về Nghịch lý Fermi – thứ mà mình hay gọi vui là "Nỗi cô đơn của những kẻ thích suy diễn".
By Philosophy 1015
33 ratings
Chào bạn, lại là mình đây. Hôm nay mình đang ngồi ngoài ban công, nhìn xuống dòng người kẹt cứng phía dưới, ai cũng hối hả như mấy chú kiến đang tranh nhau một mẩu bánh mỳ. Tự nhiên mình nảy ra một ý nghĩ: Nếu có một anh người ngoài hành tinh nào đó đang dùng ống nhòm nhìn xuống chỗ này, liệu anh ta có nghĩ tụi mình là sinh vật thông minh không? Hay anh ta chỉ thấy một đám sinh vật lạ lùng đang tự làm khổ nhau giữa khói bụi?
Người ta thường bảo nhìn lên bầu trời sao là để thấy sự vĩ đại, còn mình thì thấy... hơi áp lực. Tại sao ư? Vì nếu bạn ở một nơi đủ tối, như đi camping trên Đà Lạt hay về quê chẳng hạn, bạn nhìn lên và thấy hàng ngàn đốm sáng. Trong đầu bạn sẽ tự nhảy số: "Ôi, mình nhỏ bé quá, mấy cái deadline hay chuyện lương lậu chưa về có là gì so với vũ trụ bao la này". Đó là lúc bạn giống mình, đang bị "sốc nhiệt hiện sinh" nhẹ.
Nhưng có một ông tên là Enrico Fermi – một nhà vật lý thiên tài – ông ấy không nhìn để làm thơ. Ông ấy nhìn để... đòi nợ. Ông ấy hỏi một câu xanh rờn: "Mọi người đâu hết rồi?". Ý ông ấy là, vũ trụ to thế này, hành tinh nhiều thế kia, sao chẳng có ai Inbox cho tụi mình? Sao không có ai "thả tim" cho sự tồn tại của Trái Đất?
Hôm nay, mình muốn cùng bạn dành ra hơn một tiếng đồng hồ để nói về Nghịch lý Fermi – thứ mà mình hay gọi vui là "Nỗi cô đơn của những kẻ thích suy diễn".

224 Listeners

19 Listeners

27 Listeners

9 Listeners

11 Listeners

12 Listeners

46 Listeners

25 Listeners

4 Listeners

0 Listeners

6 Listeners