Cuối cùng, tôi vẫn cho xe quay lại, viện cớ với chính mình rằng: Hôm nay là sinh nhật em, chiều em một lần.
Thực ra, tôi đã hết cách với em rồi.
Dừng xe ở bãi đỗ, tôi bèn đi thẳng lên nhà Hạ Âu, Hạ Âu bèn gọi với tôi lại.
“Không phải đi gặp mẹ em à?”
“Không phải. Giờ em muốn xin anh món quà sinh nhật thứ hai”, em nói, mắt chớp chớp, dáng điệu như học sinh.
Tôi chau mày, thấp giọng, “Em nói đi”.
Tôi thầm nghĩ: Hạ Âu, hy vọng em tự biết mình một chút, hiểu bản thân mình đang ở vị trí nào.
Đáp án khiến tôi kinh ngạc không thôi: Em muốn ăn chè tôm lạnh với tôi.
Support the show