Hiểu được và tự nghiệm được sợ hãi. Nhận thức ra được do say đắm và cố giữ mà sợ hãi có. Nhìn rõ vì sai lầm trong hiểu biết cái ta và cái của ta mà say đắm và cố giữ thêm lớn. Ta thấy giải thoát sợ là điều có thể. Chỉ cần không say đắm và cố giữ. Cái gì sinh, ta biết là sinh. Cái gì diệt, ta biết là diệt. Ta biết thêm cái sinh là do duyên và cái diệt cũng do duyên. Chính ta, như một con người (bao gồm thân thể, cảm xúc, tri giác, tâm tư và nhận thức), tồn tại cũng do duyên, không có vĩnh hằng. Ta bắt đầu hiện hữu hạnh phúc với những đơn giản, dung dị, đẹp, thiện, hồn nhiên và từ ái. Hiện hữu như chính nó. Hiện hữu yêu thương, trân trọng và thưởng thức mọi thứ cần yêu thương, trân trọng và thưởng thức, nhưng không có say đắm hay cố giữ thứ nào cả. Mọi thứ tự do và ta cũng tự do!