Chúng ta cần thật thận trọng trong những tâm niệm phán xét. Chỉ nhìn thấy, không có phán xét. Nhìn thấy và chỉ trình bày cái nhìn thấy. Tôn trọng những cái nhìn thấy khác mình và không cố chấp vào cái mình nhìn thấy. Cho phép mình là mình và cũng cho phép người là người, cũng như cho phép sự hiện hữu chính nó của thế giới sống. Cho phép, chấp nhận, bao dung, tôn trọng, không phán xét chủ quan những khác biệt và tạo điều kiện tốt đẹp cho những tốt đẹp được lớn, sẽ không chỉ đem lại an bình và hạnh phúc cho tự thân, mà còn đóng góp cho sự tốt đẹp chung của tha nhân và thế giới sống.