Cùng với sự đi tới của các hình thái xã hội, con người nhận thấy có an ninh và tương lai hơn khi mình có tài sản, danh tiếng và quyền thế. Chưa dừng lại ở đó, con người còn thấy ăn uống và nhục cảm là những mật ngọt hạnh phúc. Từ đó, người chạy đua với người và người chạy đua với thiên nhiên để sở hữu càng nhiều càng tốt cái tài sản, danh tiếng, quyền thế, nhục cảm và ăn uống đó. Một cuộc chạy đua với nhau đầy ma lực không dừng lại được. Chạy và chạy. Chạy từ sở hữu đến lệ thuộc, từ hạnh phúc đến khổ đau và từ an ninh đến chiến loạn. Cuối cùng, đứng trên những sở hữu mà mình chạy đua cả đời để có được, con người nhận ra mình quá khổ, quá mất mát và đôi khi còn quá tội lỗi. Những vị ngọt mà con người tưởng sẽ có khi mình có tài sản, danh tiếng, quyền thế, nhục cảm... hoá ra không là bao so với nguy hiểm và cay đắng. Đặc biệt, khi con người chạy đến cuối đường của kiếp sống, con người, nghiêm túc nhìn lại, không thể không ngậm ngùi: Công danh cái thế màn sương sớm; phú quý kinh nhân giấc mộng dài.