Ấy thế mà, có khi phải đến tận vài tháng trước đây, tôi vẫn còn cảm thấy ác cảm vô cùng với từ “tò mò”. Có lẽ, bởi vì từ nhỏ, mỗi lần tôi hỏi người lớn 1 câu hỏi gì đó, họ thường hay trả lời bằng cách không trả lời “mày tò mò quá”. Sau nhiều lần như thế, tôi tự cho rằng “tò mò là xấu, là không nên”. Có ai giải thích với tôi sự khác nhau giữa “tò mò” và “tọc mạch” đâu. Và vì thế, khi lớn lên, tôi cũng quên luôn việc đi tìm câu trả lời “tò mò là gì”, và tôi chẳng bao giờ đặt ra một câu hỏi thật sâu rằng “tất cả những điều diệu kỳ của thế giời này đến từ đâu?”. Tôi mặc định, tối thì bật đèn, nóng thì bật điều hòa, chán thì nằm xem phim, muốn giao lưu kết nối thì lên facebook. Tôi chưa bao giờ ngẫm nghĩ rằng “tất cả những phát minh tuyệt vời như thế đến từ sự tò mò”. Cho đến khi nghe cuốn sách “ A curious mind”, và được xuất bản với tên là “Hãy tò mò như một đứa trẻ”, tôi lại chỉ muốn ngay lập tức trở thành người tò mò nhất hành tinh.