Trong thời kỳ giữa nhà Tùy và nhà Minh, Phật giáo, Đạo giáo và Tân Nho giáo đóng những vai trò quan trọng trong đời sống trí thức Trung Quốc.Trong triều đại nhà Tùy, Phật giáo và Đạo giáo đã trỗi dậy như đối thủ chính của Nho giáo, trở thành các hệ tư tưởng thống trị được nhà nước ủng hộ. Nhưng trong nửa cuối của triều đại nhà Đường, Nho giáo đã phục hồi và một lần nữa giành ưu thế tại triều đình, vị trí mà nó giữ đến cuối thời kỳ triều đại vào đầu thế kỷ XX. Mặc dù vậy, tín ngưỡng Phật giáo và Đạo giáo vẫn rất phổ biến ở cấp địa phương.